Nhị Nữu khóc tèm lem nước mắt còn định mở miệng, Vi Anh Kiệt rút một chiếc khăn tay từ trong tay áo ra, nhét chặt vào miệng nàng ta. Vừa nhét hắn ta vừa nghiêm giọng quát đám tùy tùng: “Lập tức áp giải nàng ta về nha hành, giam giữ nghiêm ngặt!”
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi ròng ròng trên trán hắn ta, trong lòng kêu khổ không thôi.
Màn kịch này của Nhị Nữu đã hại thê thảm nha hành của bọn họ rồi, nếu Huyện thái gia cho rằng hạ nhân hắn ta mang đến đều mang loại tư chất như Nhị Nữu, thì Cẩm ký bọn họ chẳng thể làm ăn ở huyện Tiết Dương được nữa.
Vi Anh Kiệt cảm thấy mình vừa làm một chuyện cực kỳ ngu xuẩn. Hắn ta quá bất cẩn rồi, không nên mang theo những nô bộc chưa được huấn luyện tử tế ra ngoài, cái bản tính như Nhị Nữu, dẫu có bán được cũng chỉ bôi đen thanh danh của nha hành mà thôi! Chuyện hôm nay nếu truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ bị đồng nghiệp chê cười đến chết!
Hắn ta cảm nhận sống lưng ướt sũng, nhất thời lại đâm ra oán hận Tần ma ma. Nếu không phải nàng ta nằng nặc bắt hắn ta bán nhân tình, hắn ta cũng chẳng giấu giếm chuyện Lê Tiếu Tiếu biết chữ. Bây giờ người thì được chọn rồi, tiền lại kiếm ít đi, lại thêm chuyện Nhị Nữu đắc tội Triệu quản gia, đúng là xui xẻo tột độ!
Trơ mắt nhìn bóng dáng Nhị Nữu biến mất dạng, hắn ta lau mồ hôi lạnh, khom lưng tạ lỗi với Triệu quản gia: “Triệu quản gia, hạ nhân không hiểu chuyện, ta sẽ đưa về dạy dỗ lại ngay, để ngươi chê cười rồi.
Ngươi cứ yên tâm, trong số những người ta mang đến hôm nay chỉ có tám kẻ là vừa mới chọn từ doanh trại lưu dân ngoài thành ngày hôm qua, mười mấy kẻ còn lại đều đã được huấn luyện tại nha hành một thời gian, tuyệt đối ngoan ngoãn tháo vát, không gây chuyện, ngươi cứ tùy ý lựa chọn.”
Nhưng vì màn quậy phá của Nhị Nữu, hứng thú của Triệu quản gia đã giảm sút đáng kể. Hắn ta phẩy tay, ra hiệu bảo Vi Anh Kiệt dẫn người đi. Cõi lòng Vi Anh Kiệt rỉ máu, nhưng lại chẳng dám hó hé lời nào, đành xua tay, kêu đám nô bộc còn lại lui ra ngoài chờ đợi, chỉ để lại một mình hắn ta đứng tại chỗ chờ tin tức từ nội viện.
Tề ma ma đã gọi đi bốn người, nếu may mắn có thể giữ lại được hai người, chuyến này cũng coi như không uổng công. Hắn ta ủ rũ cúi đầu ủm thầm.
Qua chưa đầy thời gian nửa nén nhang, Tề ma ma dẫn bốn nữ tỳ từ bên trong bước ra. Lòng Vi Anh Kiệt lạnh ngắt, không thể nào chứ? Chẳng lẽ không trúng tuyển người nào sao?
Nha hành bán nha hoàn đều có giá niêm yết công khai, một nha hoàn ký tử khế có giá mười tám lượng. Tề ma ma ném túi tiền đựng bạc cho hắn ta: “Mười tám lượng, đều ở đây cả, ngươi đếm đi.”
Đôi mắt đang khép hờ của Lê Tiếu Tiếu lập tức trợn trừng, mười tám lượng ư? Tên buôn người này chỉ bỏ ra năm lượng để mua nàng, lại còn chỉ giao một nửa số tiền, chưa đầy một ngày trôi qua, thế mà đã đội giá lên gấp ba lần cơ đấy?
Lại còn mang cái vẻ mặt lỗ vốn nặng nề kia nữa chứ? Bọn người cổ đại này tởm lợm quá đi mất! Chẳng có lấy một kẻ tốt đẹp!
Lê Tiếu Tiếu thấy Vi Anh Kiệt vơ lấy bạc, thu khế ước bán thân của nàng định quay gót rời đi, nàng không nhịn được bèn đứng chắn trước mặt hắn ta: “Số tiền còn lại đâu? Ngươi định quỵt nợ à?”
Vi Anh Kiệt lập tức bừng tỉnh, dở khóc dở cười: “Không có, không có, sao có thể chứ? Bảng hiệu Cẩm ký nha hành của chúng ta vang danh khắp chốn, sao có thể quỵt chút tiền lẻ của ngươi được, ha ha... Tề ma ma, phiền ngươi châm chước cho một chút, ta mượn bước nói chuyện riêng với nha đầu này.”
Tề ma ma lạnh nhạt đáp: “Được thôi, ngươi nhanh lên, ta còn có chuyện khác phải làm. Liễu Chi, ngươi ở lại đây, đợi bọn họ bàn giao xong, ngươi dẫn người đến chỗ Mao ma ma là được, đối phương sẽ sắp xếp công việc sau này cho nàng ta.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
Mai nha bạn
@Son Jin Chưa có ạ
Có tiếp chưa ạ