Vi Anh Kiệt trong lòng hối hận khôn nguôi. Để bán món nợ ân tình cho Tần ma ma, hắn ta đã cùng Triệu quản gia bưng bít sự thật Lê Tiếu Tiếu biết chữ, nay nàng trúng tuyển rồi, hắn ta cũng không thể lật lọng bảo nàng biết chữ, bằng không sẽ đắc tội với Triệu quản gia. Hắn ta chỉ đành bán Lê Tiếu Tiếu như một nô tỳ bình thường, uổng phí mất mười lượng bạc trắng!
Tề ma ma chọn xong bốn nữ tỳ, bao gồm cả Lê Tiếu Tiếu, chuẩn bị tiến vào nội viện. Nhị Nữu trơ mắt nhìn bóng lưng của nàng sắp khuất sau cánh cổng thùy hoa, hai mắt đỏ ngầu như sắp rỏ máu.
Nàng ta đỏ bừng mặt, dậm dậm chân, lấy hết dũng khí lớn tiếng hô: “Đợi... đợi một chút!”
Mọi người trong sân đều bị giọng nói của nàng ta dọa cho giật thót, đồng loạt quay sang nhìn, kể cả Tề ma ma đang sắp bước qua cổng thùy hoa.
Vi Anh Kiệt nhìn Nhị Nữu bước ra, trong lòng đánh thót một cái, thầm kêu không ổn. Hắn ta vừa định mở miệng quát tháo, Tề ma ma đã cướp lời trước: “Ngươi có chuyện gì?”
Nhị Nữu cuống quýt nói: “Tề ma ma, ngươi... ngươi chọn ta đi, ta việc gì cũng biết làm, bất luận là quét nhà, giặt giũ, nấu nướng, bổ củi, ta đều làm quen tay cả rồi. Phù hợp làm hạ nhân hơn bất kỳ ai...”
Tề ma ma lạnh nhạt quét mắt nhìn một cái, ngoảnh đầu định tiếp tục cất bước.
Nhị Nữu cuống cuồng: “Tề ma ma, ngươi nghe ta nói, cho dù... cho dù ngươi không vừa mắt ta, cũng không thể chọn ả Lê Tiếu Tiếu này được. Ngươi không biết nàng ta đâu, sáng nay nàng ta ngủ đến tận giờ Tỵ vẫn chưa dậy. Tần ma ma đến gọi nàng ta, nàng ta còn đánh người, nàng ta... nàng ta không thích hợp làm hạ nhân trong huyện nha đâu...”
Bước chân của Tề ma ma khựng lại, vươn ánh mắt kinh ngạc nhìn Lê Tiếu Tiếu: “Nàng ta nói có thật không?”
Lê Tiếu Tiếu chẳng thể ngờ chỉ làm một hạ nhân thôi mà cũng rước lấy sự ganh ghét nhường này, hơn nữa vị Tề ma ma này rõ ràng bảo là dẫn mấy người bọn họ đi diện kiến phu nhân, còn chưa chắc đã định mua nàng, vậy mà Nhị Nữu đã sốt sắng muốn kéo nàng rớt đài đến thế rồi ư?
Lê Tiếu Tiếu nhíu mày. Hóa ra thế giới này cũng chẳng hề đơn thuần như nàng mường tượng, có vài kẻ thật sự đáng kinh tởm. Chỉ vì nàng dậy muộn, lại vì phản ứng tự vệ bộc phát mà lỡ tay làm bị thương Tần ma ma, không ngờ chớp mắt đã trở thành nhược điểm để người khác dìm nàng xuống.
Thấy Tề ma ma nhìn mình, Lê Tiếu Tiếu không chút biểu cảm đáp: “Bốn mươi hai ngày trước, ta từ dòng lũ chạy trốn, bám theo đoàn lưu dân trôi dạt về phương nam. Vì chỉ có một thân một mình, lúc ngủ cũng phải hé một mắt, nên ngày hôm qua được mua về nha hành, ta mới một giấc ngủ li bì không dậy nổi...”
Triệu quản gia đột nhiên lớn tiếng quát nạt: “Đủ rồi! Phủ đệ của Huyện lệnh đại nhân, lấy đâu ra chỗ cho một hạ nhân như ngươi lắm lời?”
Nhị Nữu hoảng hốt. Vi Anh Kiệt cũng mau chóng dẹp bỏ thái độ xem kịch vui, xông lên vung một tát giáng thẳng vào mặt Nhị Nữu: “Đồ khốn nạn! Kẻ nào cho phép ngươi lớn tiếng ồn ào ở đây? Trước khi ra khỏi cửa ta đã cảnh cáo ngươi thế nào?”
Đứng trước ánh nhìn chực ăn tươi nuốt sống của hắn ta, rốt cuộc Nhị Nữu cũng biết sợ. Nếu hôm nay nàng ta không thể ở lại đây, Vi Anh Kiệt trở về chẳng phải sẽ lột da nàng ta sao?
Nàng ta nhào tới vài bước, “phịch” một tiếng quỳ rạp trước mặt Triệu quản gia, níu chặt lấy vạt áo của hắn ta: “Triệu quản gia, ta thực sự có thể làm việc được, cầu xin ngươi cho ta một cơ hội, ta nhất định sẽ làm tốt hơn Lê Tiếu Tiếu...”
Triệu quản gia nhíu chặt đôi mày, muốn giật lại vạt áo, nhưng Nhị Nữu cứ bám riết không buông, nước mắt giàn giụa khẩn cầu hắn ta ban ân điển. Tề ma ma cười nhạt: “Triệu Chí Nhân, loại sao chổi chẳng có quy củ lại không biết xấu hổ này mà bước chân vào huyện nha chúng ta...”
Triệu quản gia kinh hãi, lập tức hất văng Nhị Nữu ra. Sức lực của Nhị Nữu không đọ lại hắn ta, bị xô ngã xuống đất. Lần này chẳng đợi hắn ta lên tiếng, Vi Anh Kiệt đã ra lệnh cho đám tùy tùng theo sau mỗi người một bên lôi xệch Nhị Nữu ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)