“Mẹ đừng giận.”
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của cậu nhìn mẹ. Nhìn thấy trong mắt mẹ có hình bóng của mình, một Tiểu Vệ Minh bé xíu, cậu lại cảm thấy thật thú vị.
Tâm trạng vốn u ám của Khương An Tĩnh lập tức trở nên rạng rỡ, tựa như mặt trời đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, ánh nắng trong khoảnh khắc tỏa ra bốn phía, làm tan lớp tuyết trắng dưới mặt đất.
“Mẹ không giận. Chỉ cần nhìn thấy con thôi là mẹ vui rồi.”
Khương An Tĩnh nở nụ cười dịu dàng. Cô nói lời này từ tận đáy lòng. Cho dù xuyên đến đây khiến tâm trạng cô vốn chẳng tốt đẹp gì, nhưng có thể gặp được Tiểu Vệ Minh, cô vẫn rất vui, rất mong chờ. Thậm chí cô còn cảm thấy điều này đã khiến cuộc đời vốn nên bình thường của mình trở nên không bình thường nữa. Mà đời người, có được mấy lần không bình thường như vậy chứ?
Nhìn nụ cười của mẹ, Tiểu Vệ Minh cũng cười theo. Nụ cười rạng rỡ, trông ngây ngô đến đáng yêu.
“Hai mẹ con đang làm gì vậy? Ăn cơm thôi.”
Giọng Vệ Đại Quốc vang lên từ bên ngoài, phá vỡ bầu không khí ấm áp giữa hai mẹ con.
“Đến đây.”
Khương An Tĩnh đứng dậy, tiện tay nắm lấy tay Tiểu Vệ Minh. Bàn tay nhỏ của cậu mềm mềm, sờ thích vô cùng, khiến cô không kìm được mà bóp nhẹ thêm mấy cái.
Tiểu Vệ Minh cảm nhận được mẹ đang bóp tay mình, tò mò cúi đầu nhìn một cái, rồi lại nhìn mẹ. Hôm nay mẹ thật kỳ lạ, không giống mẹ của ngày hôm qua. Nhưng… dù là mẹ ngày hôm qua hay mẹ ngày hôm nay, cậu đều rất thích.
Hai mẹ con đi đến phòng ăn, Vệ Đại Quốc đã chia thức ăn trong hộp cơm ra sẵn.
Thật ra thức ăn ở nhà ăn quân đội cũng không tệ. Để đảm bảo thể lực của quân nhân có thể đáp ứng việc huấn luyện, mỗi ngày đều có một món mặn, có thể là thịt heo, có thể là trứng, cũng có thể là đậu phụ. Nhưng thông thường món mặn đều được phục vụ vào buổi trưa.
Buổi tối hôm nay, Vệ Đại Quốc mang về món canh cải thảo và củ cải kho.
Tiểu Vệ Minh nhìn hai món ăn, có chút thất vọng:
“Không có thịt ạ.”
“Buổi tối không có thịt.”
Vệ Đại Quốc nói:
“Lần sau có thịt, cha sẽ lấy cho con.”
Nhìn cậu nhóc má phúng phính, Khương An Tĩnh nói:
“Sáng mai mẹ làm trứng ốp la cho con ăn.”
Trứng ốp la?
Tiểu Vệ Minh chưa từng ăn, thậm chí còn chưa từng nghe nói đến, tò mò hỏi:
“Là trứng ngon ngon ạ?”
Trứng ốp la rất tốn dầu, mà nhà nông thôn lại không có phiếu dầu, nào ai nỡ làm trứng ốp la.
“Đúng vậy, là trứng ngon ngon.”
Khương An Tĩnh vừa nói vừa gắp cho cậu một miếng củ cải nhỏ. Trẻ con ba tuổi tay chân còn ngắn, những món ăn đặt giữa bàn căn bản không với tới được.
“Cảm ơn mẹ.”
Tuy vẫn chưa có bằng tốt nghiệp nhà trẻ, nhưng Tiểu Vệ Minh đã chính thức đi học ở nhà trẻ, cũng đã học được một chút kiến thức, biết nói cảm ơn rồi.
“Không cần cảm ơn, bảo bối.”
Khương An Tĩnh mỉm cười đáp lại.
Nghe mẹ gọi mình là “bảo bối”, chứ không gọi Tiểu Minh như trước đây, cái đầu nhỏ của cậu ngẩn ra một chút. Cậu cảm thấy “bảo bối” là một cách gọi khiến mình rất thích.
Vệ Đại Quốc nhìn hai mẹ con, đặc biệt là Khương An Tĩnh. Hắn thật sự cảm thấy cô đã thay đổi rất nhiều. Có phải vì sắp ly hôn nên cô đã hoàn toàn trở lại với tính cách vốn có không? Hắn cảm thấy cô thoải mái hơn trước, cũng phóng khoáng hơn trước.
Ăn tối xong, Vệ Đại Quốc nói:
“Anh ra ngoài một lát.”
Hắn dừng một chút, nhớ đến chuyện Khương An Tĩnh nói trước đây đã có người đến trước mặt cô nói rằng hắn và Từ Văn Tú qua lại thân thiết, bèn nói thêm:
“Anh đi tìm Văn Tú bàn chuyện em nói.”
Sao nghe thế nào cũng thấy kỳ lạ, cứ như hắn đang đi bán thân vậy.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
