Vệ Đại Quốc rời khỏi nhà, suy nghĩ một lúc rồi đi về phía nhà Từ Văn Tú.
Bố của Từ Văn Tú là chính sư trưởng, ông có một con trai và hai con gái. Con trai cả Từ Văn Kiệt hiện giờ cũng đã là phó đoàn trưởng. Khi Vệ Đại Quốc mới nhập ngũ, anh được phân công vào dưới trướng Từ Văn Kiệt, đây cũng là nguyên nhân khiến anh và Từ Văn Tú quen biết nhau. Nếu không, bộ đội rộng lớn như vậy, một tiểu thư như Từ Văn Tú nào có cơ hội quen biết một người lính như Vệ Đại Quốc.
Con gái lớn Từ Văn Lệ làm nhân viên bán hàng ở cửa hàng quốc doanh của bộ đội, chồng cô là quân y. Con gái út chính là Từ Văn Tú, cô là nữ binh thuộc phòng Hậu cần. Tuy cũng làm kế toán, nhưng cô không giống nhân viên trong cửa hàng quốc doanh. Cửa hàng quốc doanh của bộ đội tuy mở trong khu đại viện, nhưng không thuộc biên chế quân đội. Còn Từ Văn Tú là nữ binh có biên chế, những người như cô phải thông qua tuyển chọn nữ binh mới được vào, tính chất cũng giống như nam binh.
Cũng vì vậy mà Sư trưởng Từ đặc biệt cưng chiều cô con gái này.
Mấy năm trước, khi Từ Văn Tú và Vệ Đại Quốc vừa ý nhau, người nhà họ Từ có thể chia rẽ hai người, một là vì Vệ Đại Quốc không dám trèo cao với một tiểu thư như Từ Văn Tú, lại coi trọng thể diện. Hai là bố Từ từng nói, nếu Từ Văn Tú muốn ở bên Vệ Đại Quốc thì gia đình sẽ không giúp đỡ. Từ Văn Tú không chịu nổi cuộc sống khổ cực theo Vệ Đại Quốc, không có trợ cấp của nhà họ Từ thì tiền lương của cô còn chẳng đủ tiêu. Vì thế, cô gả cho Thẩm Bân, người thuộc đội vận chuyển hậu cần mà bố Từ đã ưng ý.
Đáng tiếc, Thẩm Bân qua đời nửa năm trước, còn Vệ Đại Quốc cũng đã lên chính liên trưởng. Thế là hai người lại bắt đầu rục rịch, cùng nhau lên kế hoạch cho chuyện say rượu. Kế hoạch này chỉ có hai người họ biết, giấu kín tất cả người nhà họ Từ.
Cho đến ngày kế hoạch bắt đầu.
Hôm đó mọi người ăn cơm ở nhà Từ Văn Kiệt. Vì là ngày nghỉ nên trên bàn cũng có chuẩn bị rượu. Từ Văn Tú còn cố ý đến nhà anh cả hôm ấy, nghỉ ngơi trong phòng dành cho khách của nhà anh.
Thế là Vệ Đại Quốc giả vờ say rượu bước vào căn phòng dành cho khách ấy.
Sau đó, đợi đến khi những vị khách ăn cơm ở nhà Từ Văn Kiệt đều đã ra về, Từ Văn Tú làm theo kế hoạch, cố ý hét lớn, thu hút vợ chồng Từ Văn Kiệt tới. Sau đó cô lại cố tình đòi chết, ép Vệ Đại Quốc phải cho cô một lời giải thích.
Sư trưởng Từ là người thế nào? Từ Văn Kiệt cũng đâu phải kẻ ngốc. Nhưng chuyện đã xảy ra đến mức Từ Văn Tú và Vệ Đại Quốc cùng ngủ trên một chiếc giường, cho dù thực sự chưa xảy ra quan hệ, thanh danh cũng đã mất. Bọn họ còn có thể làm gì? Chỉ đành thuận theo ý của Từ Văn Tú và Vệ Đại Quốc. Chỉ cần Vệ Đại Quốc và Khương An Tĩnh thuận hòa ly hôn, họ sẽ đồng ý cho Vệ Đại Quốc và Từ Văn Tú kết hôn.
Từ Văn Tú có một khu nhà riêng trong đại viện bộ đội, đó là nhà của cô và chồng Thẩm Bân. Thẩm Bân đã hy sinh, nhưng vì cô cũng là quân nhân nên khu nhà gia thuộc này không bị thu hồi.
Thẩm Nhất Hách bốn tuổi ăn xong cơm mẹ lấy từ nhà ăn về, đang chơi trong sân thì nhìn thấy Vệ Đại Quốc đến.
“Nhất Hách, mẹ cháu có nhà không?” Vệ Đại Quốc mỉm cười hỏi Thẩm Nhất Hách.
“Em đây.” Từ Văn Tú cũng nghe thấy động tĩnh bên ngoài, vội vàng từ phòng ăn đi ra. Nhìn thấy Vệ Đại Quốc tới, trong mắt cô hiện lên vẻ vui mừng nồng đậm, sau đó đưa tay vuốt lại mái tóc.
“Đồng chí Vệ có chuyện gì sao?”
Lúc này đã là sau bữa tối, hàng xóm xung quanh đều có người ở nhà. Để tránh người khác nói ra nói vào, giọng điệu của cô vẫn giữ vẻ khách sáo. Nhưng dáng vẻ õng ẹo của cô con gái út nhà sư trưởng, cộng thêm làn da trắng nõn và diện mạo xinh đẹp, vẫn khiến Vệ Đại Quốc không thể rời mắt.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


