Tìm được căn nhà trong ký ức, Khương An Tĩnh không lập tức đi vào mà đứng trước cổng sân nhìn một lượt. Sân nhà sạch sẽ, khác với thường ngày nguyên chủ vẫn hay phơi đồ ngoài sân. Sau khi Vệ Đại Quốc nói với nguyên chủ về chuyện say rượu hôm qua, nguyên chủ đã trằn trọc cả đêm, cuối cùng nghĩ ra chuyện hôm nay bắt chước Từ Văn Tú nhảy xuống biển tự sát để dọa Vệ Đại Quốc. Vì vậy hôm nay sân nhà sạch sẽ, chẳng phơi thứ gì bên ngoài.
“Về rồi à? Mau vào ăn cơm đi, cơm tối anh đã mua từ nhà ăn về rồi.”
Vệ Đại Quốc nhìn thấy Khương An Tĩnh từ trong nhà, thấy cô đứng ngoài cửa không vào thì lên tiếng gọi.
Khương An Tĩnh bước vào nhà, đưa mắt nhìn quanh một lượt nhưng không thấy Tiểu Vệ Minh đâu, cô không khỏi hỏi:
“Con đâu rồi?”
Vệ Đại Quốc vừa mở hộp cơm vừa đáp:
“Trong phòng.”
Vừa nghe vậy, Khương An Tĩnh vội đi về phía căn phòng. Tim cô đập thình thịch, có phần hơi nhanh. Cô vừa mong đợi vừa căng thẳng khi sắp được nhìn thấy Tiểu Vệ Minh.
Khương An Tĩnh đi đến cửa phòng, nhìn thấy một đứa trẻ đang quay lưng về phía cửa, đứng bên giường gấp quần áo. Trên đầu cậu có mấy sợi tóc vểnh lên, là dấu vết để lại sau giấc ngủ trưa.
Thằng bé nhỏ quá…
“Mẹ về rồi ạ.”
Giọng nói non nớt mềm mại khiến lòng người nghe cũng mềm theo.
“Mẹ về rồi. Con đang làm gì vậy?”
Từ trong tiểu thuyết, Khương An Tĩnh biết Vệ Minh sau khi trưởng thành là một người cô độc, cực đoan, bướng bỉnh, không thích nói chuyện nhưng lại cực kỳ thông minh, là một tên tội phạm có chỉ số thông minh rất cao. Những người xung quanh trong tiểu thuyết đều nói tính cách của hắn hình thành từ sau khi mẹ qua đời.
Nhưng từ ký ức của nguyên chủ, Khương An Tĩnh biết Vệ Minh từ nhỏ đã yên tĩnh, không hòa đồng. Cậu thích một mình làm việc của mình, nhưng vẫn nói chuyện với mẹ, có thể diễn đạt rõ ràng suy nghĩ của bản thân. Khả năng nói năng của cậu cũng rõ ràng hơn bạn bè cùng tuổi, nói chuyện lưu loát hơn, ngay cả đầu óc cũng thông minh hơn những đứa trẻ cùng tuổi.
“Con đang gấp quần áo, dọn đồ.”
Tiểu Vệ Minh vừa nói vừa không ngừng tay. Quần áo nhỏ của cậu đã được gấp vuông vức như những miếng đậu phụ.
Nhìn kỹ hơn, trên giường đã có mấy bộ quần áo được gấp xong, tất cả đều có hình dạng như vậy.
“Con gấp quần áo, dọn đồ làm gì?”
Khương An Tĩnh ngồi xổm xuống, tò mò hỏi.
“Về nhà ạ.”
Tiểu Vệ Minh gấp xong bộ quần áo trong tay, xoay người nhìn mẹ.
“Cha nói mẹ và cha sắp chia tay rồi. Con phải gấp quần áo cho gọn để mang về nhà. Con cũng nhớ mấy con heo nhỏ với mấy con gà rồi. Lâu lắm con chưa được nhìn thấy chúng, không biết chúng có lớn lên chưa?”
Đó là đàn heo và đàn gà ở quê. Hai mẹ con họ theo quân đội đến đây sau Tết năm nay, heo và gà cũng vừa mới nuôi từ lúc ấy. Khi họ rời đi, chúng vẫn còn nhỏ xíu. Đó cũng là những thứ mà đứa trẻ nhớ nhung nhất.
Hóa ra chính lời Vệ Đại Quốc vừa nói đã khiến cậu hiểu lầm. Trong suy nghĩ của cậu, “chia tay” có nghĩa là cậu và mẹ sẽ cùng nhau trở về quê.
“Chúng có lớn lên thì vẫn nhận ra con thôi.”
Khương An Tĩnh vừa trả lời Tiểu Vệ Minh, vừa cau mày. Trong lòng cô lập tức dâng lên sự chán ghét đối với Vệ Đại Quốc. Cô không ngờ hắn đã nói chuyện này với con. Dù chuyện này sớm muộn cũng phải nói, nhưng ít nhất hắn cũng nên bàn bạc với cô xem phải nói với con thế nào chứ?
Thấy mẹ cau mày, Tiểu Vệ Minh đưa tay ra. Bàn tay nhỏ mềm mại chạm lên trán Khương An Tĩnh:
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
