“Tiểu Minh, nếu cha và mẹ chia tay, con có muốn đi theo mẹ không?”
Không thể không thừa nhận, sau khi hắn và Khương An Tĩnh ly hôn, con trai đi theo Khương An Tĩnh sẽ tốt hơn. Hắn biết Khương An Tĩnh đối xử với con trai rất tốt. Nếu con đi theo hắn, trong những lúc hắn không ở nhà hoặc không nhìn thấy, hắn không thể đảm bảo Từ Văn Tú sẽ đối xử với con tốt đến mức nào.
Còn chuyện con trai đi theo Khương An Tĩnh sau này có phải chịu khổ hay không, hắn vô cùng tự tin mà nói, chắc chắn sẽ không. Không nói đến tiền nuôi dưỡng hắn sẽ đưa cho con, chỉ cần sau này hắn được thăng chức, đến vị trí mà nhà họ Từ không thể can thiệp, có hắn giúp đỡ, con trai sao có thể phải chịu khổ?
Tiểu Vệ Minh vẫn chỉ là một đứa trẻ, khả năng tiếp nhận của bộ não chưa nhanh như người lớn. Cậu suy nghĩ một lúc mới hiểu được ý của Vệ Đại Quốc.
Sau đó cậu nói:
“Con muốn.”
Đương nhiên cậu phải đi theo mẹ rồi.
Trong lòng Vệ Đại Quốc sẵn sàng giao con trai cho Khương An Tĩnh là một chuyện, nhưng khi nghe chính miệng con nói muốn đi theo mẹ, hắn lại có chút không vui.
“Cha và mẹ sắp chia tay sao?”
Trong lúc hắn đang không vui, Tiểu Vệ Minh lại hỏi một câu.
Đúng vậy, đó là căn phòng của cậu và nguyên chủ. Từ sau khi theo quân đội đến đây, nguyên chủ lo con trai còn nhỏ, ngủ một mình không an toàn nên vẫn luôn ngủ cùng con.
Hơn nữa, không lâu sau khi hai mẹ con họ theo quân đội, chồng của Từ Văn Tú đã hy sinh. Vệ Đại Quốc bận an ủi Từ Văn Tú, tự nhiên cũng chẳng còn tâm trí nghĩ đến Khương An Tĩnh.
“Con đi làm gì?”
Thấy con trai bỏ đi, Vệ Đại Quốc có chút ngơ ngác.
Tiểu Vệ Minh không nói gì, bước chân cũng chẳng dừng lại, thậm chí còn có phần nhẹ nhàng. Nhìn bước chân của cậu cũng có thể nhận ra hình như đứa nhỏ đang rất vui.
Vệ Đại Quốc không hiểu suy nghĩ của trẻ con, nhưng sự im lặng của con trai, hơn nửa năm qua hắn đã quá rõ, nên cũng mặc kệ cậu.
……
Đến khi Khương An Tĩnh rời khỏi trạm xá, bầu trời bên ngoài đã nhuộm hai màu vàng đỏ đan xen. Mặt trời đã ngả về phía tây, sắc trời rực rỡ nơi chân trời đẹp đến nao lòng.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy quân khu của thời đại này, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy phong cảnh của thời đại này. Những căn nhà sân nhỏ thấp thấp đều được xây bằng gạch vàng. Nhưng so với nông thôn, nơi đây đã tốt hơn rất nhiều. Dù sao nhà cửa ở nông thôn đều được dựng bằng đá, bùn đất và rơm trộn lại, ngay cả gạch cũng không có.
Khương An Tĩnh cũng không có thời gian cảm khái nhiều, vội vàng đi về phía căn nhà trong ký ức. Quần áo trên người cô vẫn còn ướt, dính sát vào da rất khó chịu, khiến cô càng bước nhanh hơn.
Lúc này đã đến giờ ăn tối. Người lớn đã tan làm, trẻ con cũng đã tan học. Mọi người hoặc ở nhà ăn cơm, hoặc ở nhà nghỉ ngơi, nên người qua lại trên đường không nhiều. Dù sao trong thời đại này, chuyện ăn no là quan trọng nhất.
Tuy nhiên, trên đường cô vẫn gặp vài người. Thấy bộ dạng của Khương An Tĩnh, có người còn nhiều chuyện hỏi:
“Vợ Đại Quốc, cô bị làm sao vậy?”
Từ trong ký ức, Khương An Tĩnh biết người này từng đi chợ cùng nguyên chủ, là vợ của một liên trưởng khác, tên là Tưởng Lan Hoa. Cô ta có một cô con gái năm tuổi, hiện đang cố gắng sinh thêm con trai.
Khương An Tĩnh mỉm cười với cô ta rồi nói:
“Buổi chiều tôi ra bờ biển định nhặt chút đồ ăn, không ngờ bị nước biển tạt ướt hết người.”
Tưởng Lan Hoa nói:
“Vậy mau về thay đồ đi, mặc trên người khó chịu chết đi được.”
“Vậy em không nói chuyện với chị dâu nữa, em về trước đây.”
Khương An Tĩnh cũng không nói thêm gì.
Tưởng Lan Hoa:
“Đi đi, khi nào rảnh chúng ta lại nói chuyện.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
