Mắt Tiểu Bạch lập tức sáng lên, nó ngước đầu nhìn Tạ Vãn U đầy mong đợi.
Tạ Vãn U xoa đầu nó, bế nó dậy: "Chúng ta cùng đi xem nào."
Ra khỏi khoang thuyền, một luồng khí lạnh ập tới.
Lông trên người Tiểu Bạch bị gió thổi rối tung, nó không nhịn được mà rúc vào lòng Tạ Vãn U, chỉ thò chân ra, cẩn thận với tới một đám mây trắng trôi qua.
Kết quả là với hụt.
Tiểu Bạch nghiêng đầu khó hiểu, thè lưỡi liếm chân nhưng chẳng cảm nhận được vị gì của mây.
Trước kia khi bị nhốt trong cái viện nhỏ, Tiểu Bạch thường hay làm một việc là ngồi xổm ở cửa quan sát những đám mây trắng muôn hình vạn trạng, đoán xem chúng có vị gì - đó là một trong số ít thú vui của nó trong cuộc sống u ám ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)