Lạc Như Hi cũng không ngờ Tiểu Bạch sợ độ cao, vội vàng an ủi: "Phi thuyền của dì rất an toàn, nếu Tiểu Bạch sợ thì cứ... cứ tưởng tượng nơi này là Bích Hòa Đường! Cứ tưởng tượng chúng ta không có bay!"
Tiểu Bạch cố gắng tưởng tượng một lúc, cuối cùng giọng nói non nớt mang theo tiếng khóc: "Xin lỗi dì, Tiểu Bạch không làm được hu hu hu..."
Lạc Như Hi thấy bộ dạng này của Tiểu Bạch, thật sự không nhịn được cười: "Không sao, chúng ta nghĩ cách khác!"
Tiểu Bạch phát ra tiếng kêu gừ gừ đáng thương từ trong cổ họng, cuộn tròn đuôi lại, rúc mình thành một cục lông nhỏ, lông dựng đứng hết cả lên, cả cục lông bỗng phình to ra.
Lạc Như Hi không cười nữa, lo lắng tiến lại gần, đau lòng dỗ dành: "Tiểu Bạch đừng sợ, có muốn ăn kẹo không? Dì có rất nhiều kẹo, ăn rất ngon!"
Tiểu Bạch ỉu xìu lắc đầu, không nói nên lời, toàn thân run rẩy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)