Nhưng đã hơi muộn, Tạ Vãn U nhanh chóng cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, không khó chịu lắm, chỉ cảm thấy mình nhẹ bẫng, như thể không còn chạm đất.
Lạc Như Hi giống như đã lường trước được tình hình của nàng, bình tĩnh dìu Tạ Vãn U vào khoang thuyền ngồi xuống, rồi đưa cho nàng một tách trà hoa.
Tạ Vãn U dựa vào ghế, uể oải uống một ngụm trà hoa: "T... ta bị sao thế?"
Lạc Như Hi giải thích: "Ngươi đã nhiều năm không quay lại thế giới tu chân, linh mạch luôn trong tình trạng khô cạn không thể hấp thụ linh khí, đột nhiên trở về, linh mạch của ngươi đương nhiên sẽ điên cuồng hấp thụ linh khí, nhưng đan điền của ngươi đã không thích ứng được với nồng độ linh khí như thế này, bổ sung quá mức một lần sẽ xuất hiện triệu chứng 'say linh khí', không sao đâu, điều tức một chút là thích ứng được thôi."
Tạ Vãn U đưa tay ôm đầu, nhắm mắt lại, vô cùng mệt mỏi gật đầu.
Lạc Như Hi nhìn Tạ Vãn U, phát hiện ra Tiểu Bạch đang cuộn tròn trong lòng Tạ Vãn U cũng lật bụng lên, trông có vẻ mơ màng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
