Đạt được điều kiện: máu có linh khí dày đặc, nhỏ lên tụ linh thảo, sẽ biến dị thành long huyết chi. Thử một chút cũng đâu có sao?
Trước mặt Sở Dụ là cả đống nguyên liệu nấu ăn chan chứa linh khí. Mặc kệ có được hay không, cứ thử mới biết. Ăn xong bữa cơm, nàng cảm thấy trong cơ thể tràn đầy linh lực, trong lòng liền biết trạng thái hiện tại của mình hẳn là đã phù hợp.
Bờ ruộng lúc này vẫn chưa có ai, ngay cả Tô sư muội cũng chưa tới. Sở Dụ đi tới chỗ linh điền, khẽ cắt ngón tay, nhỏ máu lên một gốc tụ linh thảo không chút chớp mắt.
Một giọt... hai giọt... rất nhanh đã thấm vào đất. Sở Dụ chăm chú quan sát, thấy chẳng có biến hóa gì, không khỏi hơi thất vọng.
Chẳng lẽ là quá ít? Nàng không cam lòng, lại nhỏ thêm mấy giọt. Quả nhiên, lá cây tụ linh thảo giãn ra, khẽ rung động, hai chiếc lá xanh biếc như được phủ một lớp phấn hồng, tức khắc biến thành hình dáng của Long Huyết Chi.
Thành công rồi! Trong lòng Sở Dụ vui sướng vô cùng, thì sau lưng lại vang lên tiếng bước chân:
“Sở Dụ sư tỷ, hôm nay Tô sư tỷ có việc, để ta thay thế một ngày.”
Sở Dụ vội vàng trấn định, ngừng máu ở ngón tay, đứng lên mỉm cười:
“Thảo nào hôm nay muộn vậy, ta còn đang quan sát mầm linh thảo trên ruộng đây. Không biết sư muội xưng hô thế nào?”
Trước mặt là một tiểu sư muội thoạt nhìn tuổi không lớn, quanh thân mang theo khí chất ôn hòa đạm nhã, khiến người ta vừa nhìn đã sinh hảo cảm. Nàng mặc một thân váy trắng đơn giản, che kín người.
“Ta tên Bạch Thược, Sở sư tỷ cứ gọi ta Bạch sư muội là được.”
Thấy sắc mặt Bạch Thược bình thản, hẳn là không nhìn thấy cảnh vừa rồi, Sở Dụ liền cười:
“Vậy làm phiền Bạch sư muội rồi.” Nàng tươi cười rạng rỡ, khiến Bạch Thược hơi ngẩn thần.
Trong lòng Bạch Thược bất giác nghĩ: Đệ tử của trưởng lão mà lại đơn thuần đáng yêu thế này, nụ cười trong sáng, không hề nhuốm một tia u ám, như ánh dương ấm áp chiếu thẳng vào lòng người.
Sau núi cách đây không gần, nhưng gần đây thân thể Sở Dụ càng lúc càng nhẹ nhàng, hấp thu linh khí nơi núi rừng, chẳng mấy chốc đã tới Chung Tú tuyền.
Bạch sư muội này ít lời, suốt đường đi trầm mặc, so với những nữ tu mà nàng từng gặp lại có chút khác biệt.
Sở Dụ duỗi lưng, không biết có phải do giấc mơ đêm qua, mà hôm nay nàng thấy vô cùng mệt mỏi. Vừa hay tắm một trận để xua đi ủ rũ.
Thấy Bạch sư muội quay lưng đi, Sở Dụ nghĩ thầm: Thẹn thùng thật sao, cũng tốt, ta khỏi phải lén lút cởi đồ.
Bộ cung trang cởi ra cực phiền phức, Sở Dụ ngậm miếng băng phách, trước thử chân xuống nước. Hôm nay nước nóng bất thường, khiến nàng rùng mình co lại: “Tê...” rồi mới chậm rãi ngâm mình xuống.
Chung Tú Tuyền ẩn chứa lượng linh khí dồi dào, chính là linh tuyền nổi danh của Hợp Hoan Cung, hiệu quả mà bao nữ tu tha thiết mơ ước. Sở Dụ quấn tóc lên thành búi tròn, ngâm toàn thân xuống nước, chỉ lộ cổ trở lên.
“Hô...” Sở Dụ thở dài thoải mái. Thấy Bạch sư muội vẫn quay lưng, nàng không nhịn được trêu chọc:
“Bạch sư muội, đều là nữ tu, còn thẹn thùng sao?”
Bạch Thược khẽ run người, lỗ tai giật giật, nghe tiếng Sở Dụ đã xuống nước, mới chậm rãi xoay người:
“Sư tỷ trêu ghẹo ta làm chi.”
Bạch Thược thấy thiếu nữ vươn một đoạn đầu lưỡi hồng hồng, trên đầu lưỡi có một khối băng phách nho nhỏ. Bạch Thược thoáng hiểu, thầm nghĩ: Nàng này không quá kiêu ngạo, có lẽ có thể nhân cơ hội thăm dò chút tin tức.
“Sở Dụ sư tỷ, sư muội nghe nói ngươi là người mới nhập môn, có thể hỏi thăm ngươi một chuyện được không?” – Bạch Thược lên tiếng, giọng ôn hòa.
Sở Dụ lười biếng đáp:
“Hỏi đi.”
“Ta có một bằng hữu, muội ấy có em gái tên là Dương Tư Kỳ, không biết sư tỷ có quen không?”
Dương Tư Kỳ?
Sở Dụ khẽ nhíu mày, nhớ lại lần khảo nghiệm ở Chúc Quang Kính dường như có một nữ đệ tử đơn linh căn tên như thế. Nàng không dám chắc, bèn hỏi:
“Là đơn linh căn sao?”
Bạch Thược hơi kinh ngạc:
“Đúng vậy.”
“Ta nhớ hình như nàng ấy bị phân ra ngoại môn rồi. Nếu muốn tìm, ngươi có thể thử hỏi ở bên đó.”
Không ngờ chuyến này lại có được manh mối, Bạch Thược khẽ mỉm cười, ngữ khí mang theo vài phần vui mừng:
“Thật sự đa tạ sư tỷ.”
Sở Dụ chỉ gật nhẹ. Nàng thấy tiểu sư muội này khí chất ôn hòa, lại chịu khó chuyện trò, trong lòng sinh ra vài phần hảo cảm. Nghĩ tới đây, nàng ngồi xuống bắt đầu vận hành 《Thái Thượng Tâm Kinh》, coi như tìm một cơ hội tốt để tu luyện.
Bình thường, Tô sư muội hay nhìn chằm chằm và thường trực chỉ đạo, khiến Sở Dụ không dám quá phô trương khi luyện tâm pháp đạo môn. Hôm nay ngược lại là cơ hội hiếm có.
Sở Dụ đặt tay lên đan điền, khép mắt lại, chậm rãi cảm nhận toàn thân. Trong khoảnh khắc, dường như 206 khối xương cốt trong người đều khẽ rung động.
—— Hỗn độn truân mông mơ hồ, mông lung tĩnh lặng tràn đầy hư không. Hạo nhiên bao phủ Hồng Mông, một luồng khí tuần hoàn ngưng kết. Trong ẩn chứa chân thủy chân hỏa, mờ mịt như băng. Từ trung tâm mà khai mở huyền công, tam khí đồng quy, đại đạo hiển lộ…
Sở Dụ như lạc vào cảnh giới thiên nhân, không còn cảm nhận thế giới bên ngoài, chỉ thấy từng khúc xương trong cơ thể rung động, thuần trắng sắc cốt dần dần run lên, linh khí ồ ạt tràn vào đan điền, rồi thuận theo quỹ đạo xoay vòng kim đồng hồ, lưu chuyển khắp toàn thân.
Theo vòng xoáy linh khí càng lúc càng nhanh, từng khúc xương bắt đầu nhói đau như bị kim châm.
Mà bên cạnh, Bạch Thược đang tĩnh tọa cũng cảm nhận được biến hóa.
Toàn bộ mặt nước trong hồ run rẩy, gợn sóng lan ra từng đợt. Linh khí trong nước ào ạt chui vào thân thể nữ tu giữa hồ.
Nếu lúc này nàng lỡ tay quấy rầy, chỉ sợ phá hỏng cảnh giới nhập định của Sở Dụ. Chỉ có thể kiên nhẫn trông chừng, để lỡ xảy ra bất trắc còn có thể ra tay hỗ trợ.
Mà Sở Dụ lại hoàn toàn không biết những biến động bên ngoài. Nàng chỉ cảm nhận rõ ràng cốt cách toàn thân chấn động, từng khúc xương trắng tinh dần nhiễm sắc hồng nhạt.
“A…” – Nàng khẽ kêu một tiếng, thân thể run lên kịch liệt.
Thấy vậy, Bạch Thược lập tức ra tay, vươn tay đặt lên vai Sở Dụ, nhắm mắt lại, dẫn một luồng ôn hòa linh khí truyền vào cơ thể nàng.
Trong nháy mắt, Bạch Thược cả kinh – linh khí trong cơ thể Sở Dụ lại vận hành theo chiều kim đồng hồ? Đây chẳng phải… đạo pháp sao?!
Khóe môi nàng kia khẽ cong, nhưng không lộ ra, chỉ thuận thế đưa linh khí của mình xoay cùng chiều, giúp Sở Dụ giãn tán dòng khí đang hỗn loạn.
Sở Dụ khẽ hừ một tiếng, liền cảm thấy có một dòng khí ôn hòa, ấm áp chảy vào đan điền, thoải mái không nói nên lời. Linh khí trong cơ thể nàng tựa hồ cũng nhận ra được chỗ tốt này, lần lượt chủ động kéo thêm mấy tia linh khí ôn nhuận kia vào.
Bạch Thược thoáng nhíu mày. Linh khí tinh thuần trong cơ thể nàng ta đang bị hút mất mấy phần. Sở Dụ… đây là sao?
Ngay lúc ấy, luồng linh khí nóng bỏng vừa tiến vào đan điền thì lập tức bị khóa chặt, rồi tuôn thẳng vào nơi sâu nhất.
Kiếm Cốt – tầng thứ nhất, thành!
Sở Dụ mở mắt. Trong đáy mắt quang hoa lưu chuyển, xao xuyến động lòng. Nàng thở ra một hơi dài, cả thân thể trở nên nhẹ nhõm vô cùng.
Chỉ có điều… ánh mắt của Bạch Thược nhìn nàng lúc này lại mang vài phần phức tạp khó hiểu.
Sở Dụ không kịp nghĩ nhiều, vì nàng vừa nhận ra thân dưới lạnh buốt – nước trong linh tuyền đã vơi mất một nửa!
Vội vàng đứng lên, nhưng thân thể vốn kiệt lực không còn chống đỡ nổi, đôi chân mềm nhũn, cả người liền ngã sấp xuống. May mắn kịp vịn vào mép bờ, nàng chật vật bò ra ngoài.
Đã sớm không còn để ý thể diện, Sở Dụ chỉ có thể thở hổn hển, ngửa mặt cầu cứu: “Bạch sư muội, phiền ngươi lấy xiêm y cho ta.”
Bạch Thược khẽ híp mắt, nhưng vẫn nghiêng đầu đưa y phục qua.
Sở Dụ vừa nhận, bàn tay chạm phải lòng bàn tay lạnh băng của nàng, không nhịn được khẽ siết lại vài nhịp. Nào ngờ vì thế thân mình mất thăng bằng —
“Bùm!”
Cả người Sở Dụ ngã xuống, đè thẳng lên Bạch Thược.
Cung trang xinh đẹp kia bị đè xuống dưới, mà dưới nữa là nửa bờ mông đang áp lên nửa bên người của Bạch sư muội.
Chết rồi! Đại sự không ổn!
Đầu óc Bạch Thược lập tức trống rỗng. Nàng chưa bao giờ rơi vào tình cảnh xấu hổ như vậy. Hơi thở nóng hổi từ môi Sở Dụ phả bên tai, kèm theo mùi hương thiếu nữ nhàn nhạt, khiến yết hầu nàng khẽ trượt một cái.
“Sư… sư tỷ… Xin đứng lên đi.” – Bạch Thược cắn môi, cố nén giọng nói.
Sở Dụ lúc này cũng vô cùng lúng túng. May mắn đây là tiểu sư muội, nếu đổi thành Công Tôn Ảnh hay ai khác, e rằng nàng không còn mặt mũi sống nữa. Nhanh chóng đứng dậy, thấy Bạch Thược vẫn nhắm chặt mắt, Sở Dụ thầm nghĩ: Sư muội này đúng là quá thẹn thùng, từ đầu tới cuối đều như vậy.
Nàng cầm lấy xiêm y từ tay Bạch Thược, may mà bảo khí trung phẩm không thấm nước, nàng vươn tay lau khô cơ thể. Chợt cau mày: “Bạch sư muội… hình như tay ta bị trật khớp.”
Lúc chống đất, dùng lực quá mạnh. Không gãy đã là may.
Bạch Thược nghe vậy, thân hình cứng đờ. Giọng nàng khàn khàn:
“Sư tỷ đưa tay đây, ta giúp vặn lại.”
Sở Dụ có hơi ảo não nhưng vẫn đưa tay. Thấy Bạch Thược còn nhắm chặt mắt, nàng không nhịn được trêu: “Ngươi đâu phải nam nhân, làm bộ quân tử thế để làm gì, ta nào có chê ngươi.”
Bạch Thược sững người, rồi khẽ mở mắt, nhìn xuống đất, thấp giọng:
“Có thể sẽ hơi đau, sư tỷ ráng nhịn.”
Nói rồi nàng ta nắm lấy cánh tay ngọc, nhẹ nhàng xoay. “Rắc” một tiếng vang lên, khớp xương lập tức trở lại vị trí.
Làm xong, Bạch Thược như vừa hoàn thành một việc trọng đại, khẽ thở phào, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Sở Dụ thử cử động cánh tay, không thấy gì nghiêm trọng, tâm tình thoải mái hẳn. Nàng thấy ánh mắt Bạch Thược nhìn mình như nhìn… quái vật, bèn nổi hứng chọc ghẹo: “Bạch sư muội, giúp ta buộc dây lưng phía sau với.”
Nàng vừa mặc xong yếm, trước ngực tuyết trắng lộ ra một mảng lớn.
Bạch Thược tức thì tuyệt vọng, nghiến răng nghiến lợi: “Sư tỷ không tự buộc được sao?”
Sở Dụ ngoái đầu nhìn, thấy nàng ta vẫn nhắm tịt mắt, bèn thầm nghĩ: Thôi được, không chọc muội ấy nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
