Nhưng mà, phương thức Hợp Hoan Tông thu nhận đệ tử lại rất kỳ dị. Hiện giờ chỉ có thể mong Tư Kỳ tạm thời không gặp chuyện gì. Đợi con gái trở về, hắn nhất định phải nghiêm khắc ước thúc nàng một phen.
Sở Dụ quay lại tẩm điện, nàng cẩn thận cảm nhận một vòng tuần hoàn linh lực trong cơ thể, quả nhiên dễ dàng hơn rất nhiều. Vận chuyển 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 cũng không còn cảm giác kim châm đau nhói, việc hấp thu linh khí trở nên trôi chảy hơn hẳn. Nàng nhẹ nhàng thở ra, những ngày qua luôn phải cảnh giác khi tu luyện, buổi tối cũng chẳng còn tâm trí viết lách như trước.
Nàng vốn có một thói quen, bất luận ở nơi nào, buổi tối đều sẽ viết đôi dòng. Có thể là nhật ký, cũng có thể là ghi chép, hoặc văn chương tùy hứng. Ngày nào cũng viết một chút, nhưng hiện giờ ở Ma môn, sau khi viết xong, nàng lại cẩn thận hủy đi.
Đêm nay ngược lại có thể thả lỏng một chút. Sở Dụ xoay xoay bả vai, viết trên giấy: —— Ngọc Vũ Phong địa hình phức tạp, có nhiều cấm chế ẩn phục. Kẻ nào xuất nhập đều có thể bị kích phát, muốn thoát thân không phải chuyện dễ. Nếu có thể đổi trắng thay đen, thay hình đổi dạng thì tốt biết bao.
Nàng nghĩ ngợi một hồi, lại cảm thấy việc này dường như không mấy khả thi. Trong sách nàng từng viết, quả thật có đề cập tới đan dược thay hình đổi dạng, thậm chí thay đổi cả giới tính. Nhưng nàng hiện giờ không có điều kiện ấy. Khi còn đang do dự, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ.
“Sở Dụ sư muội, là ta, Lương Tình.” Thanh âm nữ tử quen thuộc truyền vào. Trong lòng Sở Dụ chấn động —— đã khuya thế này mà còn đến, e là có chuyện quan trọng.
“Tới ngay!” Nàng vừa đáp lời, vừa ném tờ giấy đang viết vào ngọn nến, nhìn nó hóa thành tro bụi rồi mới mở cửa.
Lương Tình mỉm cười: “Đêm đã khuya mà ta còn quấy rầy, thật sự là có việc gấp, mong không làm ảnh hưởng đến sư muội nghỉ ngơi.”
Thái độ của Lương Tình khác hẳn bình thường, khiến Sở Dụ thoáng kinh ngạc, đồng thời trong lòng sinh ra cảnh giác —— chồn chúc Tết gà, tất không mang thiện ý.
Lương Tình khép cửa, an tọa trên ghế trong sảnh:
“Sở Dụ sư muội, sư phụ bảo ta hỏi một chút, trong nhà ngươi có trưởng bối nào là tu sĩ hay không? Nếu có, chúng ta cũng có thể tiếp nhận, dù sao đệ tử của trưởng lão cũng được hưởng đặc quyền nhất định.”
Nghe vậy, Sở Dụ lập tức nắm bắt được tin tức mấu chốt, trong lòng không khỏi kinh ngạc —— thì ra Lương Tình không biết thân thế của thân thể này?
Nguyên nhân hỏi đến vấn đề ấy cũng dễ hiểu thôi —— thứ Phùng Mị Vũ muốn chính là gương mặt của nàng. Nếu sau lưng thân phận này có gia tộc tu chân, hay chỗ dựa lớn lao, e rằng Phùng Mị Vũ cũng phải cân nhắc kỹ lưỡng.
Nhưng giả mạo bối cảnh thì không thể tùy tiện. Một khi nói bối cảnh quá lớn, Phùng Mị Vũ có thể lập tức ra tay, khiến thi thể nàng cũng không tìm thấy. Không hề do dự, Sở Dụ đáp:
“Lương Tình sư tỷ, ta không dám giấu, trước khi lên linh thuyền, ta từng chịu trọng thương, trí nhớ đã sớm mơ hồ, nhiều ký ức đều không còn rõ ràng.”
Lương Tình gật đầu:
“Thảo nào, lúc thí nghiệm linh căn ngươi cứ ngây ngây ngốc ngốc. Người cùng thôn cũng không hiểu nhiều về ngươi.” Thân thế không rõ ràng, đúng là khó bẩm báo với sư phụ.
Sắc mặt Lương Tình dường như không mấy hài lòng với câu trả lời. Sở Dụ bèn hỏi ngược:
“Xin hỏi, sư muội cùng thôn với ta hiện giờ ở đâu trong Ngọc Vũ Phong? Ta muốn gặp nàng, biết đâu có thể thu được manh mối gì.”
Lương Tình nhìn nàng một cái, nói cho nàng cũng không sao, không chừng có thể làm Sở Dụ nhớ ra điều gì, để nàng ta còn báo cáo kết quả với sư phụ:
“Nàng kia hiện ở ngoại môn. Đệ tử ngoại môn khó mà vào Ngọc Vũ Phong. Nếu sư muội muốn gặp, ngày mai ta sẽ sắp xếp để nàng đến đưa cơm.”
“Vậy ta xin đa tạ sư tỷ.” Sở Dụ cảm tạ.
“Nếu sớm ngày nhớ ra thân thế, ta cũng tiện bẩm báo sư phụ, để ngươi đoàn tụ cùng cha mẹ.” Lương Tình đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, rồi đưa cho nàng một khối ngọc bội nho nhỏ: “Đây là ngọc bội truyền âm, có thể dùng ba lần. Nếu ngươi nhớ ra điều gì, hãy truyền âm cho ta.”
Ngọc bội truyền âm, bảo khí hạ phẩm, thuộc loại tiêu hao phẩm. Trong đầu Sở Dụ lập tức hiện lên giả thiết trước kia. Nàng mỉm cười tiếp nhận, tiễn Lương Tình rời đi.
Sáng hôm sau, Sở Dụ gặp được “người cùng thôn”. Đó là một cô bé mười một mười hai tuổi, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt tò mò nhìn quanh phòng nàng.
“Sở Dụ tỷ tỷ, thật hâm mộ ngươi, có thể được trưởng lão thu làm đệ tử.” Tôn Ngọc Lạc nói, giọng đầy ngưỡng mộ.
“Về sau ngươi chăm chỉ tu luyện, biết đâu cũng có cơ hội.” Sở Dụ thấy nàng tuổi còn nhỏ, giọng điệu ôn nhu, trò chuyện đôi câu, rất nhanh cô bé đã kể hết những gì mình biết.
Thì ra, thân thể này là đột nhiên xuất hiện ở Ngọc Lạc thôn. Khi ấy thần trí mơ hồ, nếu không nhờ thôn trưởng thu nhận, e đã bị nhiều nam nhân trong thôn mang về. Thời điểm nàng xuất hiện, trùng hợp vào ngay một tuần trước buổi nghiệm tra linh căn.
Một tuần trước? Trong hiện đại, nàng quả thật từng có quãng thời gian thần trí mơ hồ, hơn nữa thường mơ thấy cảnh giới tu chân. Nghĩ đến đây, Sở Dụ không khỏi sinh ra suy đoán táo bạo —— thân thể này e là trống không mà xuất hiện.
Theo đại cương 《Đại Đạo Chí Giản》, trong văn không hề có nhân vật tên “Sở Dụ”, càng không có Sở Dụ nào được gọi là “đệ nhất mỹ nhân”. Ở Mỹ Nhân Bảng, Phùng Mị Vũ luôn giữ vị trí thứ ba, mãi đến khi nữ chính Tô Lạc Phỉ xuất hiện mới có biến động.
“Ta hiểu rồi, đa tạ ngươi, Ngọc Lạc.” Sở Dụ khẽ cảm tạ.
Lương Tình từng dò hỏi thân thế, nàng chỉ nói mình không nhớ rõ, cứ để Lương Tình đau đầu thêm thì hơn.
Thời gian thấm thoát nửa tháng, nội công tâm pháp 《Thái Thượng Tâm Kinh》 đã tu luyện đến tầng hai. Để chuẩn bị đào thoát, mấy ngày nay nàng không ngừng không nghỉ mà rèn luyện Kiếm Cốt. Chung Tú Tuyền quả nhiên có hiệu quả kỳ diệu. Theo lý, luyện Kiếm Cốt cần 108 loại linh dược ngâm thân, nàng không có điều kiện ấy, bèn lấy Chung Tú Tuyền thay thế, ai ngờ hiệu quả lại không tầm thường. Mỗi lần xương cốt ngứa ngáy, hẳn chính là dấu hiệu rèn luyện thành công.
Kiếm Cốt —— như tên gọi, xương cốt toàn thân dần biến thành kiếm. Rèn luyện đến cấp ba, xương cốt có thể hóa thành linh khí hạ phẩm; đến cấp sáu, là linh khí thượng phẩm; đến cấp chín, có thể đạt đến trình độ tiên khí.
Thân thể vốn yếu nhược của nàng nay đã khá hơn nhiều, đi bộ đến sau núi cũng không thấy mệt, vóc dáng lại cao thêm ít nhiều.
Còn bộ công pháp 《Nghê Hà》 kia, nàng cố tránh thì tránh, bởi không biết hiệu quả ra sao. Lỡ tu luyện quá nhanh, để Phùng Mị Vũ nhận thấy điều kiện đã đủ, nàng chẳng khác nào cá trên thớt.
Một hôm, khi đang tu luyện, bên ngoài chợt vọng vào tiếng khóc nhỏ, yếu ớt mà đáng thương.
Sở Dụ bước ra, lần theo âm thanh, thấy gần linh điền có một nữ đệ tử ngoại môn đang ngồi khóc.
“Sư muội này, sao ngồi đây khóc thế?” Sở Dụ hỏi.
Điền Mộng hoảng sợ, vội lau nước mắt, quỳ xuống:
“Sư tỷ thứ tội, đệ tử không cố ý quấy nhiễu.”
Sở Dụ vội đỡ nàng:
“Không sao, ta ở ngay bên cạnh. Có chuyện gì cứ nói, biết đâu ta giúp được.”
Thấy vị sư tỷ này không chỉ xinh đẹp mà còn hiền hòa, lại là đệ tử trưởng lão, biết đâu có thể giúp được gì,, Điền Mộng nhát gan chần chừ rồi thổ lộ: “Công Tôn sư huynh giao cho ta nuôi dưỡng một cây non Long Huyết Chi, ta lại trồng lẫn với Tụ Linh Thảo. Hai loại linh thảo sinh trưởng khác biệt, kết quả Long Huyết Chi đã khô héo.”
Sở Dụ gật đầu, quả thật Long Huyết Chi rất giống Tụ Linh Thảo. Trước kia khi viết giả thiết, nàng cũng từng ghi —— lấy máu rồng nhỏ xuống Tụ Linh Thảo, sẽ phát sinh dị biến, hình thành Long Huyết Chi.
Đáng tiếc, nơi này không có máu rồng. Nàng an ủi:
“Để ta hỏi Hoành sư huynh, biết đâu hắn có Long Huyết Chi.”
Điền Mộng cảm động nắm tay nàng, thấy vị sư tỷ này người đẹp tâm tốt, tay cũng mềm mại trắng nõn, thân là nữ tử như nàng ta cũng nhịn không nổi xao xuyến trong lòng, tim đập như nai con chạy loạn. Nàng ta không dám nhìn thẳng mà chỉ cúi đầu khẽ nói:
“Đa tạ Sở Dụ sư tỷ.”
Sở Dụ xoa đầu nàng, tưởng nàng kia uể oải bèn cười bảo:
Ra ngoài làm nhiệm vụ? Sở Dụ thầm nghĩ thật không khéo, hy vọng Hoành Thiên Thịnh có thể trở về mau chút.
Sắc trời rất nhanh đã tối sầm; trên núi sương mù tầng tầng tràn ngập, tản ra rồi nhuộm thành một đêm yên hòa tĩnh lặng. Sở Dụ vốn đang đả tọa tu luyện, song ánh trăng đêm nay quá đỗi mỹ lệ, nàng không kìm được khép mắt, rồi nằm lên giường ngủ mất.
Không rõ có phải vì hôm nay nàng đặc biệt bận tâm tới Long Huyết Chi hay không mà trong mộng nàng lại thấy nó.
Long Huyết Chi trông rất giống Tụ Linh Thảo, chỉ là trên lá nhiều thêm mấy phiến đỏ. Sở Dụ thấy trước mặt mình là một đống lớn Long Huyết Chi, liền nhảy nhót reo: “Nhiều Long Huyết Chi như vậy, việc của Điền sư muội có thể hoàn thành rồi!”
Trong mộng vốn chẳng theo logic lẽ thường gì. Sở Dụ chạy qua chạy lại giữa một rừng Long Huyết Chi, chạy mệt bỗng muốn viết gì đó; trước mặt thế mà hiện ra một quyển vở — đúng loại nàng vẫn hay dùng, giấy hơi ố vàng.
Có vở thì ắt có bút. Trên giấy, Sở Dụ viết: ——điều kiện sinh thành Long Huyết Chi không khỏi quá hà khắc, chi bằng dùng máu người cũng có thể tạo ra, người thường ăn vật đại bổ, độ dày linh khí trong máu lên cao, nhỏ lên cũng thành được Long Huyết Chi.
Nàng không nhịn được cười trộm một tiếng, tiện tay ném cuốn vở, lại tiếp tục lăn lộn giữa một đống Long Huyết Chi.
Một đêm mê man, tỉnh dậy Sở Dụ chỉ thấy mệt mỏi khác thường. Nàng xoa xoa đầu, rồi phát hiện trước mặt mình xuất hiện một tờ giấy.
Đó là loại giấy rất đỗi quen thuộc ở hiện đại, cũng chính là thứ nàng thường dùng. Nàng nhướng mày, nhặt lên — trên giấy hiện một đoạn văn tự màu vàng: ——điều kiện sinh thành Long Huyết Chi không khỏi quá hà khắc, chi bằng dùng máu người cũng có thể tạo ra, người thường ăn vật đại bổ, độ dày linh khí trong máu lên cao, nhỏ lên cũng thành được Long Huyết Chi.
“Hử?” Nàng khẽ kêu. Đây chẳng phải nội dung nàng đã viết trong mộng đêm qua sao?
Trong lòng kinh ngạc, Sở Dụ vội xuống giường, cất tờ giấy cho thật ổn thỏa. Ngoài cửa, Lưu sư muội đã sớm chờ. Sở Dụ giữ sắc mặt như thường, ngồi vào bàn dùng bữa, nhưng trong lòng vẫn miên man nghĩ về những dòng chữ trên tờ giấy ấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
