Nghĩ đến Phùng Mị Vũ, Sở Dụ liền cảm thấy một luồng uất nghẹn nơi lồng ngực, trước mắt dù là nguyên liệu nấu ăn tươi ngon, cũng phảng phất như bữa cơm cuối cùng trước khi hành hình.
Không phải vậy sao! Nàng ăn xong một bữa này, chẳng khác nào nuôi béo để chờ làm thịt. Nghĩ thế, Sở Dụ lập tức thấy khó nuốt. Bên cạnh, vị sư muội vẫn không ngừng khuyên nhủ, giọng tha thiết:
“Sư tỷ, mau ăn đi! Bữa cơm này dùng chính thịt linh hạc trăm năm hầm cùng đu đủ thượng phẩm, là mỹ thực trong mắt biết bao nữ tu đó!”
Thấy sư muội còn làm mặt quỷ chọc cười, Sở Dụ thầm nghĩ, món này tám phần là để nở ngực làm đẹp. Quả nhiên nghe nàng tiếp tục giới thiệu:
“Món này lại dùng huyết tinh yêu quả trăm năm chế thành, Trương sư thúc còn phong bế tinh khí bằng linh hỏa. Nghe nói có công hiệu dưỡng da, làm đẹp thân thể!”
“Không được, tuyệt đối không được! Sư tôn đã dặn, nhất định phải trông thấy sư tỷ ăn hết. Đây là tâm ý của sư tôn mà!” Dù nàng ấy có muốn ăn cũng chẳng dám đâu. Tuy đang tuổi ăn tuổi lớn, đúng là lúc cần bồi bổ. Canh đu đủ dưỡng nhan này vốn rất có ích cho nàng ấy, nhưng làm sao nàng dám tranh với sư tỷ chứ?
Sở Dụ chỉ còn biết bất đắc dĩ khoát tay, ra hiệu không cần nàng kia tiếp tục giới thiệu. Dù sao thì có giới thiệu hay không, nàng cũng phải ăn thôi.
Sở Dụ khẽ thổi bát canh còn bốc hơi nóng, dùng muỗng nhỏ nhẹ nhàng nếm thử. Hương vị quả thật tươi ngon, khiến vị giác nàng dậy lên từng đợt, ăn vào rất vừa miệng.
Vốn dĩ nàng là đồ tham ăn, nay gặp được mỹ thực, tâm tình cũng khá hơn phần nào. Đã ăn thì chi bằng đổi tâm trạng, thưởng thức trọn vẹn mỹ vị này, ngược lại càng thấy thoải mái.
Trong chốc lát, Sở Dụ bỗng cảm thấy linh khí nơi đan điền tựa hồ vận chuyển một vòng. Nàng giật mình, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra thản nhiên tiếp tục ăn. Trong cơ thể, linh khí theo chiều thuận kim đồng hồ tự động vận hành, thậm chí còn khởi động 《Thái Thượng》 tâm kinh một cách tự nhiên.
Sở Dụ không dám để lộ, đành cưỡng ép điều chỉnh, bắt linh khí xoay nghịch chiều. Trong khoảnh khắc, thái dương rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, đan điền đau nhói như bị kim châm.
Kỳ lạ… sao lại tự động tu luyện được chứ…
Chờ đến khi dùng xong bữa, bụng nàng đã căng đầy, mà trong cơ thể linh khí lại không ngừng tăng lên. Quả thật, dược thiện này chính là vật đại bổ.
Trong lúc trò chuyện, nàng mới biết vị sư muội kia tên gọi Lưu Gia Kỳ, là đệ tử ngoại môn. Vì thường xuyên giúp việc ở Ngự Thiện Phường của Trương sư thúc, nên về sau đều do nàng ấy mang cơm đến. Lưu sư muội chỉ lớn hơn Sở Dụ hai tuổi, nhập môn đã năm năm, nhưng tu vi vẫn dừng ở Luyện Khí tầng năm.
Hỏi nguyên do, mặt nàng đỏ bừng, lí nhí đáp:
“Bởi vì… chưa từng song tu.”
Sở Dụ thật không ngờ, trong Hợp Hoan Tông vẫn còn nữ tu ngây ngô đến vậy. Nhưng Lưu sư muội lại là người thật thà, nói năng thẳng thắn.
Đợi Lưu sư muội mang theo hộp ngọc đựng thức ăn rời đi không bao lâu, đã có một nữ đệ tử mới đến gõ cửa. Thiếu nữ vận váy hồng nhạt, dung mạo tinh xảo như được tô điểm kỹ lưỡng. Nàng hơi gật đầu với Sở Dụ:
“Sở sư tỷ, sư tôn lệnh ta đưa tỷ đến linh tuyền sau núi. Xin sư tỷ đi cùng ta.”
Thiếu nữ này dung mạo tinh xảo, lời nói vừa mang vẻ ngây thơ, vừa lộ nét yêu mị. Sở Dụ nhận ra tu vi nàng dường như cao hơn Lưu sư muội, liền dò hỏi:
“Không biết nên xưng hô thế nào? Ta có cần mang theo gì không?”
“Sư tỷ gọi ta là Tô sư muội là được. Ta là đệ tử nội môn của phong này, về sau sư tỷ có gì trong tu luyện, đều có thể hỏi ta.” Tô Như Sơ khẽ cười, “Sư tỷ không cần mang gì cả, chỉ cần mang theo vài bộ xiêm y trong túi trữ vật là được.”
Túi trữ vật? Nàng từ khi lên núi đến nay chưa từng nghe qua cái gọi là túi trữ vật, ngay cả linh dược cũng chưa được tiếp xúc. Có lẽ vị sư tôn kia không muốn cành mẹ đẻ cành con, nên cũng không nghĩ tới việc ban cho. Một kẻ tay trắng, trống rỗng, thì có túi hay không cũng chẳng tạo nổi gợn sóng nào.
“Xin lỗi sư muội, hôm qua ta mới nhập phong, không có túi trữ vật.”
Tô Như Sơ hơi sững sờ, sau đó mỉm cười nói:
“Không sao, nếu sư tỷ có y phục cần cất giữ thì để ở chỗ ta cũng được.”
Sở Dụ bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy từ trong tủ ra một bộ đệ tử phục mới phát. Xiêm y đệ tử do trưởng lão ban cho đều là bảo khí trung phẩm, nàng cũng không có nhiều y phục khác, chỉ đành mặc đồ phát xuống.
Linh tuyền sau núi cách nơi này không gần, hơn nữa Sở Dụ chỉ là phàm nhân, đi đường không nhanh, đến lúc tới Chung Tú Tuyền thì mặt trời đã lên cao.
“Đây chính là Chung Tú tuyền lừng danh của tông môn ta. Sư tỷ chọn một chỗ suối ngồi xuống đi.”
Sở Dụ trước tiên dùng tay thử nước, vừa chạm vào đã thấy nóng bỏng, đến mức bàn tay đỏ rực. Nàng hơi sợ hãi, vội nói:
“Sư muội, nước này quá nóng rồi, có chỗ nào mát hơn không?”
Nếu thực sự ngâm mình, chỉ sợ da thịt nàng cũng bị bỏng rát. Nàng vốn sợ đau lại yếu ớt, hỏi vậy cũng là lẽ thường.
Trên mặt Tô Như Sơ thoáng hiện vẻ không kiên nhẫn. Nàng ta vốn là đệ tử nội môn, nay phải hạ mình hầu hạ một người mới nhập môn, đã thấy khó chịu. Huống hồ chính nàng ta cũng chưa từng được tắm qua Chung Tú Tuyền, vậy mà Sở Dụ còn dám chê nóng? Đây là linh tuyền trân quý bậc nào, đúng là không biết tốt xấu.
“Sư tỷ, suối này có lợi ích cực lớn đối với nữ tu. Cứ yên tâm ngâm, sẽ nhanh chóng quen thôi.” Nói rồi, nhớ tới lời dặn của sư tôn, nàng ta miễn cưỡng lấy ra từ túi trữ vật một khối băng phách. “Nếu sư tỷ thấy nóng quá, thì ngậm khối này trong miệng sẽ dễ chịu hơn.”
Khối băng trong suốt lấp lánh, mát lạnh tỏa hàn khí, không nhỏ nước. Sở Dụ tò mò nhận lấy, nhẹ ngậm trong miệng, lập tức cảm thấy toàn thân khoan khoái.
Thấy Tô Như Sơ không có ý định xuống cùng, Sở Dụ đoán nàng ta sẽ không tắm, mà mình thì ngại bị nhìn chằm chằm, liền quay người, cởi xiêm y, nhảy xuống ao.
Nước quả thực nóng bỏng, nhưng nhờ khối băng trong miệng mà nàng chịu đựng được. Chẳng bao lâu, mồ hôi túa ra, tóc ướt dính bên má, cả người mềm nhũn như bông.
“Sư tỷ, cúi đầu xuống, dẫn linh khí vận chuyển trong cơ thể.” – Tô Như Sơ đứng bên chỉ đạo. Nàng ta được sư tôn căn dặn, phải giúp Sở Dụ sớm nhập đạo.
Nàng nào biết, Sở Dụ vốn không sờ tẹo nào đến cánh cửa nhập đạo của ma môn, càng miễn bàn vận chuyển linh khí. Sở Dụ khổ nói không nên lời, chỉ có thể một lần tiếp một lần áp bức đan điền, mong ngóng chính mình có thể nhanh nhanh nhập đạo, đừng khiến ai hoài nghi. Rốt cuộc nhập đạo ma môn vốn dễ dàng, khác hoàn toàn đạo môn của chính đạo.
Song linh khí dường như chẳng nghe lệnh, dù nàng cố gắng bao nhiêu lần, vẫn không vận chuyển được.
Nhìn trời đã giữa trưa, Tô Như Sơ liền gật đầu:
“Được rồi sư tỷ, lên bờ đi.”
Sở Dụ mệt mỏi vô cùng, vừa lên khỏi nước liền ngã quỳ xuống thở dốc, chẳng còn chút sức lực.
Ánh mắt Tô Như Sơ thoáng ghen ghét nhìn thân thể mềm mại trắng nõn của nàng. Khó trách một kẻ tư chất ngũ linh căn lại được thu làm đệ tử trưởng lão, chẳng những dung nhan xinh đẹp, ngay cả dáng người cũng mê người như vậy. Nghĩ tới về sau song tu, chỉ e Sở Dụ sẽ được lợi không ít.
“Sư muội, ta thật sự kiệt sức. Phiền Tô sư muội cho ta nghỉ một lát.” – Sở Dụ ôm ngực, ngồi bên bờ, sau một lúc mới nhận lại y phục từ tay Tô Như Sơ.
Ngâm xong linh tuyền, đã sang giờ Mùi. Sở Dụ cảm thấy thân thể nhẹ nhõm hẳn, tay chân cũng linh hoạt hơn, quả thật hữu ích.
Tô Như Sơ dặn:
“Ta đưa sư tỷ về. Ta thấy sư tỷ còn chưa nhập đạo, mong buổi tối sư tỷ cố gắng dụng công, sớm ngày bước vào tu luyện mới tốt.”
Sở Dụ chậm chạp không nhập đạo được, sư tôn tất nhiên sẽ trách cứ xuống, rốt cuộc chính mình phụ trách dạy dỗ tri thức cơ bản cho Sở Dụ, chỉ là Sở Dụ này không khỏi quá mức ngu dốt, cách thức nhập đạo của Hợp Hoan Tông có thể nói là dễ dàng nhất trong các tông môn hàng đầu, mà lâu như thế vẫn không nhập đạo nổi.
Sở Dụ vội đáp:
“Hôm nay đa tạ Tô sư muội, ta nhất định sẽ chăm chỉ, xin sư muội yên tâm.”
Trong lòng nàng lại thấp thỏm, lo sợ Phùng Mị Vũ phát hiện ra bí mật.
Không vội về tẩm điện, nàng giả vờ đi dạo khắp núi, ghi nhớ địa hình để sau này dễ bề chạy trốn. Ngọc Vũ Phong địa thế phức tạp, lại đầy rừng phong đỏ, nhìn xa như cả ngọn núi phủ hồng.
Đi dạo trong chốc lát, Sở Dụ về tới tẩm điện, nàng một ngày hai bữa cơm, bữa tối như cũ do Lưu sư muội phụ trách, đương nhiên, nàng lại ăn đến bụng dạ tròn xoe.
Ba ngày sau, Sở Dụ bị gọi vào đại điện. Trong điện không chỉ có sư phụ Phùng Mị Vũ, mà còn có Hoành Thiên Thịnh, Công Tôn Ảnh cùng vài người khác. Thậm chí, nàng còn thấy một gương mặt quen – Lương Tình sư tỷ.
Trong mắt Công Tôn Ảnh thoáng hiện một tia kinh diễm. Vốn dĩ dung mạo Sở Dụ đã thuộc hàng tuyệt sắc, nay lại tựa như nụ hoa vừa hé, càng thêm kiều diễm động lòng người. Nhất là khi nàng đã thoát khỏi ràng buộc phàm nhân, dáng vẻ càng uyển chuyển, thướt tha, khiến người ta liên tưởng đến tiên nữ chín tầng trời hạ phàm. Trong lòng hắn không khỏi rung động, thầm nghĩ nếu có thể khẩn cầu sư phụ, được cùng tiểu sư muội này một phen xuân phong, ắt hẳn tư vị kia sẽ mỹ diệu đến cực điểm.
Ngược lại, Lương Tình chỉ liếc nhìn nàng, khóe môi hờ hững, dường như chẳng để vào mắt. Bộ dáng càng đẹp, ngày chết càng tới gần thôi.
“Bổn cung nghe nói ngươi nhiều ngày vẫn chưa nhập đạo?” – Giọng Phùng Mị Vũ vang lên, nàng ngồi nghiêng trong điện, tóc búi lỏng, cài một cây trâm tím, y phục cũng màu tím nhạt, toát lên vẻ tùy ý lười nhác.
Sở Dụ thầm kêu khổ. Dù ngày ngày tu luyện, thậm chí bỏ cả thói quen ban đêm viết bản thảo, nàng vẫn không nhập đạo được. Chẳng lẽ thật sự chỉ có nữ chính mới có thể tu song đạo chính - ma sao?
“Đệ tử vô năng, thường xuyên không cảm nhận được linh khí chung quanh, mỗi lần vận chuyển linh khí đều thấy vô cùng khó khăn.” Nàng đổ lỗi cho linh căn, đường đường là một phế tài Ngũ linh căn, không cảm thụ được linh khí, nhưng chung quy vẫn có thể gắng gượng.
Nghe vậy, Phùng Mị Vũ không khỏi nhíu mày, nàng phất tay:
“Tiến lên đây, bổn cung giúp ngươi dẫn linh khí một vòng.”
Sở Dụ bước tới, áp chế《Thái Thượng》tâm kinh, rũ mi gật đầu, tỏ vẻ ngoan ngoãn. Phùng Mị Vũ đặt tay lên mạch môn của nàng, nhẹ nhàng vận chuyển một luồng linh lực.
Phùng Mị Vũ là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, linh khí của nàng ta bá đạo vô cùng. Chỉ trong khoảnh khắc linh khí vọt vào cơ thể Sở Dụ, nàng liền cảm nhận được cơn đau nhức quen thuộc, khẽ cắn môi dưới, thủy linh khí bàng bạc chảy xuôi, cọ rửa toàn bộ kinh mạch.
“Vận chuyển công pháp.” Phùng Mị Vũ nhàn nhạt ra lệnh.
Sở Dụ bắt đầu vận hành 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》, dưới sự dẫn dắt của Phùng Mị Vũ, ma khí cứng rắn tại đan điền được ép vận chuyển một vòng chu thiên. Bụng dưới nàng nóng rực, sắc mặt không khỏi ửng đỏ, vậy mà lại thuận lợi nhập đạo.
“Kỳ lạ, trong cơ thể ngươi rõ ràng có linh khí, nhưng lại như không ngưng đọng lại được.” Phùng Mị Vũ lộ vẻ nghi hoặc.
Nàng ta không sao tưởng tượng được, Sở Dụ đã sớm mở được công pháp đạo môn, nhập đạo mấy ngày nay. Rốt cuộc người có thể đi theo chiêu bài li kinh phản đạo kiểu này thật sự không nhiều.
Thấy Sở Dụ nhập đạo thành công, trên mặt Phùng Mị Vũ thoáng hiện ý cười:
“Kể từ nay, ngươi đã có thể tu luyện. Sớm ngày luyện xong thiên tâm pháp, thân thể của ngươi sẽ cải thiện rõ rệt.”
Nói rồi, nàng ta dùng ánh mắt soi xét, đánh giá Sở Dụ từ đầu đến chân, trong mắt hiện lên vẻ hài lòng. Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi đã thấy hiệu quả rõ rệt, thân thể nàng xem ra cũng không tệ, chi bằng đưa vào quá trình luyện hóa cùng một thể.
“Bổn cung lần này triệu các ngươi tới, là để các ngươi nhận biết lẫn nhau. Đây là Lương Tình, từ nay gọi nàng ta là sư tỷ, về sau nàng sẽ trực tiếp chỉ dạy ngươi tu luyện.”
Sở Dụ hạ mắt, dịu giọng:
“Lương Tình sư tỷ.”
Trong lòng nàng đã sớm nhớ kỹ, Lương Tình sư tỷ này rốt cuộc vì sao được thu làm đệ tử trưởng lão? Nhớ tới chuyện đã xảy ra trước đó, nàng ngờ rằng chính Lương Tình đã tiết lộ tin tức của mình cho Phùng Mị Vũ. Chỉ bằng việc Phùng Mị Vũ ở đại điện chuẩn bị chu toàn, vừa ngăn miệng ba vị trưởng lão, vừa sắp xếp đủ loại thủ đoạn, hiển nhiên là sớm biết rõ tình trạng thân thể nàng.
Sau khi kết bạn sơ qua trong điện, Sở Dụ nhanh chóng rời đi. Còn Phùng Mị Vũ thì quay sang hỏi mấy đệ tử còn lại:
“Thế nào?”
Những người này đều đã gặp qua Sở Dụ, lần này vào đại điện, ý của Phùng Mị Vũ là muốn họ đưa ra vài nhận xét. Bởi sau khi luyện hóa, làn da, dung mạo sẽ không thay đổi được, Phùng Mị Vũ luôn khắt khe, tất nhiên muốn luyện hóa Sở Dụ đến mức hoàn mỹ, nên cho phép các đệ tử góp vài ý kiến.
Công Tôn Ảnh mỉm cười nói:
“So với mấy ngày trước đúng là có chút biến hóa. Nếu như vòng ngực kia có thể lớn thêm một chút thì càng hoàn mỹ.”
Phùng Mị Vũ nhàn nhạt đáp:
“Chuyện đó ta đã sớm an bài, hiệu quả sẽ thấy rõ trong vòng một tháng.”
Hoành Thiên Thịnh lại nói:
“Sư muội môi hơi nhợt nhạt, nếu có thể hồng nhuận hơn chút thì càng đẹp.”
“Xác thực là vậy. Bổn cung đã để nàng ngâm Chung Tú Tuyền, nhưng mới ba ngày, hiệu quả chưa rõ rệt, chờ thêm một thời gian rồi hãy xem.”
Lương Tình thì lắc đầu:
“Đệ tử tạm thời chưa phát hiện chỗ nào cần chỉnh.”
Phùng Mị Vũ liếc nàng ta một cái, cười như không cười:
“Ngươi tất nhiên là nhìn không ra. Khác biệt giữa nam tu cùng nữ tu chính là ở ánh mắt. Nam nhân nhìn mỹ nhân, tự nhiên sẽ soi rất kỹ. Lương Tình, từ nay ngươi sẽ trực tiếp chỉ đạo Sở Dụ tu luyện.”
…..
Ở ma đạo Hợp Hoan Tông, tình cảnh Sở Dụ đầy hiểm nguy. Mà bên chính đạo Thiên Đạo Tông, chưởng môn Dương Tông Thịnh cũng ngày ngày ủ dột, mặt mày không giãn ra nổi.
Thiên Đạo Tông là một trong tứ đại tông môn chính đạo, chưởng môn Dương Tông Thịnh những ngày gần đây vẫn luôn đau đầu vì một chuyện —— con gái duy nhất của hắn đột nhiên biến mất khỏi tông môn đã mấy ngày.
Hơn nữa theo điều tra, có vẻ nàng kia đã bị Hợp Hoan Tông bắt đi, điều này càng khiến Dương Tông Thịnh lo lắng không thôi.
“Sư phụ yên tâm, đại sư huynh và tam sư tỷ đã lẻn vào Hợp Hoan Tông, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đưa Dương sư muội trở về.”
Dương Tông Thịnh thở dài:
“Hy vọng là vậy. Tư Kỳ bị ta nuông chiều quá mức, nay giao cho đại sư huynh các ngươi gánh vác nhiệm vụ này, trong lòng ta vẫn lo lắng.” Vệ Quặc có Thuần Dương Chi Thể**, nếu lẫn vào Hợp Hoan Tông mà bị phát hiện, thì e là phiền phức lớn.
**Cơ thể thuần dương, thường có bát tự thuần dương trong đó các trụ chỉ gồm những can dương giáp, bính, mậu, canh, nhâm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
