Bởi vậy, từ miệng Hoành Thiên Thịnh, Sở Dụ mới biết được: toàn bộ Ngọc Vũ Phong thường ngày chỉ có đệ tử nội môn và đệ tử thân truyền của trưởng lão ở lại, đệ tử ngoại môn chỉ khi làm tạp dịch mới có cơ hội lên đây một hai lần. Mỗi lần ra vào Ngọc Vũ điện đều sẽ kích phát cấm chế, vì thế thân phận người ra vào rất dễ xác nhận.
Như vậy, nếu nàng muốn trốn đi thì chỉ có thể thành công, tuyệt không được phép thất bại. Bằng không, một khi bị Phùng Mị Vũ phát hiện, chỉ sợ cái mạng nhỏ này khó mà giữ nổi.
“Sư muội nghỉ ngơi trước đi, ngày mai ta sẽ lại đến. Muội cứ làm quen với phòng ốc một chút.”
Nói rồi, hắn lấy từ túi trữ vật ra một vật:
“Đây là Tích Cốc đan. Nếu đói bụng, sư muội có thể ăn một viên, có thể chống đói ba ngày.”
Là sư huynh, hắn vốn có nghĩa vụ dẫn dắt nàng nhập môn, truyền dạy cơ sở. Nhưng Sở Dụ quá mức đặc thù, sư phụ hẳn đã có an bài riêng. Trong lòng hắn cũng thấy thương tiếc vị sư muội này, song ý nghĩ của sư phụ đâu phải đệ tử như hắn có thể can thiệp.
Sở Dụ cũng đoán được phần nào. Hôm nay nàng đã tìm hiểu được không ít tin tức. Hơn nữa, trong sách vốn là bối cảnh nàng đặt ra, giờ đây kiến thức về tu tiên giới của nàng coi như khá toàn diện. Nàng khẽ mỉm cười, giọng dịu dàng:
“Lời giảng giải của sư huynh thật thú vị, Sở Dụ cảm kích vô cùng.”
Hoành Thiên Thịnh khoát tay:
“Chuyện nhỏ thôi. À, còn điều này sư muội cần nhớ kỹ. Chúng ta là đệ tử của trưởng lão, có vài quy củ riêng. Cái ốc biển kia, nếu vang lên hoặc phát ra thanh âm, tức là sư phụ gọi ngươi. Khi đó, phải lập tức đến đại điện.”
Sở Dụ cầm lấy ốc biển trong tay, nặng trịch, thoạt nhìn lại chẳng giống một pháp khí truyền âm.
Tiễn bước Hoành Thiên Thịnh xong, Sở Dụ ngồi nhớ lại: trước kia khi còn ở hiện đại, trong đầu nàng thường thoáng hiện đủ loại công pháp, đến nay vẫn chưa từng vận dụng. Giờ không bằng thử tu luyện xem sao.
Công pháp ma đạo và chính đạo hoàn toàn khác biệt. Ma đạo đi con đường cực đoan, vận hành linh khí trái ngược với chính đạo. Thế nhưng, những công pháp trong đầu nàng lại toàn là công pháp chính đạo.
Theo lẽ thường, chính ma không thể đồng tu. Nhưng để phá vỡ quan niệm gốc, Sở Dụ cố ý để nữ chính đồng tu chính – ma, hưởng ứng thuyết “chính ma đồng xuất nhất mạch”. Nàng cũng muốn thử một lần.
Nhắm mắt lại, trong đầu nàng vang lên pháp quyết của 《Thái Thượng Nguyên Hòa Tâm Kinh》.
Đây vốn là tâm pháp tàn khuyết của Quy Nhất Môn, tuy chưa trọn vẹn nhưng lại là công pháp thiên giai trung phẩm, cao hơn đại đa số công pháp huyền giai mà tu sĩ tu luyện. Công pháp chia thành Thiên, Địa, Huyền, Hoàng bốn loại; mỗi loại lại chia thành thượng – trung – hạ. Đủ thấy sự bất phàm của 《Thái Thượng》.
Ở hiện đại, nàng không cảm nhận được linh khí. Nhưng giờ, trong thế giới này, nàng rõ ràng cảm thấy linh khí tồn tại. Nàng tĩnh tâm, trong đầu hiện lên đoạn đầu tiên:
“Vạn vật nhân hữu hình nhi bất tồn, nhân nhân vô ngã nhi bất hại. Cố năng tri vạn vật chi tình trạng, cảm chư sinh linh chi hàn ôn. Vô kỷ dĩ thân nhi tồn, cố khả dữ thiên địa tề...”
Trong khoảnh khắc, Sở Dụ cảm giác bản thân như hòa làm một thể cùng thiên địa. Tâm thần thanh tịnh, một luồng sức mạnh thần bí tràn vào bụng dưới, khiến cả người nàng tràn đầy cảm giác khoan khoái. Khi mở mắt ra, màn đêm đã buông xuống.
Đúng lúc này, trên bàn, ốc biển truyền âm bỗng vang lên.
Nàng nhớ lời Hoành Thiên Thịnh: đây là tín hiệu sư phụ gọi. Lần này, Sở Dụ không còn lo cho tính mạng. Rốt cuộc, Phùng Mị Vũ nhắm đến danh hiệu đệ nhất mỹ nhân, dung mạo hiện tại của nàng còn quá non nớt, hẳn sẽ chưa vội động thủ.
Phòng nàng cách đại điện không xa, chẳng mấy chốc đã đến nơi. Phùng Mị Vũ đã thay một bộ xiêm y mới, váy dài trắng nhạt, dung mạo vũ mị mà lại thoát tục vài phần. Làn váy tung bay sau lưng, mắt đẹp quét qua, môi đỏ khẽ cong, lộ nụ cười nhàn nhạt:
“Dụ Nhi, đến chỗ sư phụ nào.”
Nói rồi, nàng ta vẫy tay, ý bảo nàng bước lên bậc thang vào điện.
Sở Dụ biết đây là thời khắc khảo nghiệm khả năng diễn kịch của bản thân. Nếu Phùng Mị Vũ muốn tỏ vẻ thầy trò thâm tình, nàng cũng không thể lộ sơ hở. Nàng khẽ chỉnh lại làn váy, mặt hiện nét ngưỡng mộ, cẩn trọng bước lên.
“Sư tôn.” Nàng khẽ giọng gọi.
Phùng Mị Vũ đánh giá nàng một lượt. Thiếu nữ linh tú, má đào phớt hồng, môi hồng nhỏ nhắn, gương mặt còn chưa nẩy nở hết, phảng phất nét trẻ con. Lại thêm dáng người mảnh khảnh, thoạt nhìn vẫn non nớt, khiến nàng ta bất giác thở dài, e rằng cần nuôi dưỡng thêm một thời gian.
Song nghĩ đến hình ảnh trong Chúc Quang Kính, lòng nàng ta dần nén lại chút không kiên nhẫn. Chờ khi Sở Dụ lớn thêm, diện mạo cùng thân thể chín muồi, từ nhụy thành hoa, muốn thế nào chẳng được.
“Ngươi mới nhập Hợp Hoan tông, linh căn còn hỗn loạn, trong cơ thể lắm tạp chất. Đã là đệ tử của bổn cung, tất phải chăm chỉ tu luyện. Ngày mai sẽ có thị nữ dẫn ngươi đến linh tuyền sau núi, gột rửa tạp chất trong thân. Ngươi phải dụng tâm, đừng khiến bổn cung thất vọng.” – giọng nàng ta nghiêm nghị.
Nếu không biết rõ tâm tư của nàng, e rằng Sở Dụ đã tin thật mà cam tâm làm áo cưới cho kẻ khác*. Nàng liền hơi cúi đầu, giọng mang ngượng ngùng:
“Đa tạ sư tôn ân cần, đệ tử nhất định sẽ dụng tâm tu luyện, không phụ kỳ vọng của người.”
*Ý là bản thân mình chăm sóc, nuôi dưỡng nhưng lại để người khác hưởng dụng.
Phùng Mị Vũ khẽ gật đầu:
“Tích Cốc Đan ngươi không cần dùng. Mỗi ngày sẽ có đệ tử đưa cơm, dùng linh thực điều dưỡng thân thể, sẽ không sinh tạp chất.”
Nàng ta vốn tính toán cho Sở Dụ dùng linh dược cả trong ngoài, mới có thể ngưng da thành cốt.
Sở Dụ lập tức cảm kích:
“Sư tôn đối đãi với đệ tử như vậy, đệ tử không biết lấy gì báo đáp.”
Phùng Mị Vũ cười mỉm:
“Bổn cung đã nhìn trúng ngươi, tất sẽ truyền thụ bí tịch trong tông cho ngươi. Đây là công pháp thiên giai, sau này phải chăm chỉ tu luyện, bổn cung sẽ kiểm tra định kỳ.”
Nói đoạn, tay ngọc khẽ vung, gió thơm thoảng qua, trong tay hiện ra một khối ngọc giản hồng nhạt:
“Đây là bí tịch không truyền ra ngoài, cần lấy máu nhận chủ.”
Sở Dụ cẩn thận nhỏ máu lên ngọc giản. Ngọc giản hồng nhạt lập tức lóe sáng, rồi biến mất, chỉ còn lại một sợi liên hệ trong thức hải.
Phùng Mị Vũ thấy thế liền phất tay:
“Trở về chăm chỉ tu luyện đi.”
Giọng nàng ta vang vọng trong đại điện.
Sở Dụ ra ngoài, trong lòng thầm nghĩ: Nếu không phải vì dung nhan này, Phùng Mị Vũ nào chịu đối đãi ôn hòa như thế? Mà dẫu có thật lòng thu làm đồ đệ, nàng cũng không dám ở lại. Rốt cuộc, cách tu luyện của Hợp Hoan tông là song tu. Nàng tuy chẳng câu nệ chuyện nam nữ, nhưng cũng không thể chấp nhận loại công pháp này. Không biết thứ Phùng Mị Vũ ban cho mình rốt cuộc là công pháp gì.
Trở lại tẩm điện, trong thức hải nàng thấy ngọc giản hồng nhạt, tựa như phát ra khí tức dụ hoặc khiến người khó lòng cưỡng lại.
Sở Dụ ngồi xuống, nhập định, liền thấy thần bí trong ngọc giản dần hiển lộ —— 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》. Đây là công pháp thiên giai, chia ba phần thượng – trung – hạ. Trong thức hải nàng, hiện ra chính là thiên sách đầu tiên.
Công pháp này phân làm hai nhánh: thiên tâm pháp và thiên song tu. Sau khi đọc qua thiên tâm pháp, Sở Dụ lập tức nhận ra nó hoàn toàn khác với 《Thái Thượng》. Nếu đi theo, chẳng phải sẽ biến thành kẻ vì người khác mà tu luyện? Vậy công sức trước đó chẳng phải uổng phí?
Nghĩ ngợi một lúc, nàng quyết định lớn mật: lấy 《Thái Thượng》 làm căn cơ, còn 《Nghê Hà》 thì phối hợp ma đạo mà tu. Như vậy, cho dù bị kiểm tra, Phùng Mị Vũ cũng không dễ phát hiện.
Thiên pháp trong《Thái Thượng》 vốn nghiêng về kiếm tu, chia thành ba thiên: luyện kiếm cốt, luyện kiếm tâm, và khẩu quyết tâm pháp.
Nay đã cảm nhận được linh khí, Sở Dụ liền bắt đầu thử tu luyện. Nàng luôn cho rằng: thế giới này vốn do chính nàng tạo ra, thì phương thức tu luyện của nàng hẳn cũng sẽ thông thuận.
Quả nhiên, đủ sắc linh khí ùn ùn chui vào cơ thể. Thân thể nàng như tràn đầy sự uyển chuyển nhẹ nhàng.
“Thì ra đây là tu luyện...” – nàng thầm nghĩ, lòng dâng lên kinh ngạc.
Không biết đã qua bao lâu, mở mắt ra, nàng phát hiện bản thân đã đột phá Luyện Khí tầng một.
Theo giả thiết nàng từng viết, thiên linh căn cần ba ngày mới dẫn khí nhập thể, song linh căn mất khoảng một tuần, còn tạp linh căn thì ít nhất một tháng. Mà nàng chỉ một ngày đã thành công, tốc độ này gần như không thua gì thiên linh căn.
Nghĩ vậy, nàng lại thấy bất an. Tiến giai quá nhanh e sẽ để lộ sơ hở. Liền nhắm mắt, thử vận hành ma công 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》.
Nhưng khác hẳn tưởng tượng, tu luyện ma công cực kỳ khó khăn, nhất là sau khi trong cơ thể đã có chính khí, nghịch chuyển dòng khí gây áp lực nặng nề lên kinh mạch.
Nàng cắn răng, cảm thấy kinh mạch như sắp nứt toác.
Đúng lúc ấy, một giọng nữ yếu ớt vang lên:
“Sư tỷ... sư tỷ...”
Sở Dụ giật mình tỉnh khỏi nhập định. Ngoài cửa sổ đã le lói ánh bình minh, sắc trời xanh lam nhạt lan dần.
Một nữ đệ tử bước vào, khẽ nói:
“Vừa rồi ta gõ cửa thật lâu không thấy ai đáp, lo sư tỷ đi sai đường lối tu luyện, nên mới mạo muội đẩy cửa vào. Mong sư tỷ chớ trách.”
Sở Dụ khẽ lắc đầu:
“Ngược lại phải cảm ơn sư muội, bằng không e là ta đã gặp nguy hiểm.”
Khóe môi nàng còn rướm vết máu, dấu vết cắn răng vẫn còn.
Nữ đệ tử liền an ủi:
“Sư tỷ, tu luyện không thể vội. Hợp Hoan tông ta nhập đạo vốn dễ dàng, cứ thong thả là được.”
Sở Dụ nghe vậy chỉ cười khẽ. Trong lòng lại thầm than: dễ dàng sao? Nàng dùng đạo pháp nhập môn, lại còn cưỡng ép luyện ma công, nào có chuyện dễ như vậy. Nếu để Phùng Mị Vũ biết, e rằng cái mạng này chẳng còn.
Nàng bèn ra vẻ khiêm tốn hỏi:
“Không biết khi sư muội tu luyện, cảm giác như thế nào?”
Nữ đệ tử đỏ mặt:
“Ta chỉ là đệ tử ngoại môn. Nhưng khi nhập đạo, sẽ cảm thấy bụng dưới nóng lên...”
“Nóng lên?” – Sở Dụ thầm nhủ, nàng chẳng cảm nhận chút nhiệt ý nào, chỉ có đau đớn kịch liệt.
Lúc này, nữ đệ tử lại mở hộp ngọc trong tay:
“Sư tỷ hãy dùng bữa đi. Đây là đồ ăn Ngự Thiện Phường do Trương sư thúc vừa chế tác.”
Trong hộp là ba bốn món ăn.
Sở Dụ khẽ hít mũi, mùi hương lan tỏa khiến tinh thần khoan khoái. Từ khi tới thế giới này, đây là lần đầu nàng ngửi thấy hương cơm nồng nàn như vậy. Hơn nữa, trong mùi thơm còn ẩn chứa khí tức linh lực, hiển nhiên là linh thực quý giá. Hẳn Phùng Mị Vũ đã bỏ ra không ít tâm sức.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
