Vì thế nàng xua xua tay định nói “ngươi đi ra ngoài đi”, lại thấy vị sư muội trước mặt mở to mắt, bộ dạng thò tay tính toán buộc hộ nàng.
Sở Dụ:.....
Suy nghĩ trong đầu Bạch Thược gần như trống rỗng. Gương mặt nàng đỏ bừng, vành tai cũng nhuốm một màu hồng nhạt. Đôi đồng tử đen láy phản chiếu rõ ràng toàn bộ cảnh tượng trước mắt. Hô hấp của nàng dần trở nên gấp gáp, rồi bất chợt đứng phắt dậy, vội vã bước ra ngoài. Trong gió truyền đến giọng nói khẽ run của nàng: “Sư tỷ, ta chờ tỷ ở bên ngoài.”
Sở Dụ gãi đầu, cúi xuống nhặt lại chiếc yếm trên đất. Không hiểu sao nàng lại thấy hơi ngượng ngùng. Hình như... mình vừa trêu chọc tiểu sư muội quá tay rồi?
Bộ cung trang của đệ tử trưởng lão quả thực không dễ mặc. Sở Dụ chỉnh lại vạt áo, vuốt mái tóc cho ngay ngắn rồi mới bước ra ngoài, thấy Bạch Thược đang đứng ngẩn người trước cửa.
“Đi thôi, Bạch Thược sư muội.” Giọng nàng mang theo ý cười: “Ban nãy là sư tỷ không đúng. Ngày mai muội còn đến chứ?”
Nhìn bóng lưng thẳng tắp như cây tuyết tùng của Bạch Thược dần khuất xa, Sở Dụ lắc đầu. Tiểu sư muội này không chỉ hợp mắt nàng mà tính tình cũng đặc biệt tốt. Chỉ tiếc sau này e rằng sẽ không còn gặp lại.
Sở Dụ không trở về tẩm điện ngay mà đi tới linh điền. Ở bờ ruộng, thấy Điền Mộng đang đứng đó, “Điền sư muội”.
Vừa nhìn thấy nàng, Điền Mộng lập tức vui mừng chạy tới: “Sở sư tỷ! Cây Long Huyết Chi này là tỷ trồng sao?” Trời mới biết lúc nhìn thấy cây Long Huyết Chi ấy nàng đã vui đến mức nào. Sở Dụ sư tỷ đúng là quý nhân của nàng, không chỉ xinh đẹp, tốt bụng, mà còn tài giỏi ở mọi mặt.
Sở Dụ đưa ngón trỏ lên môi, khẽ "suỵt" một tiếng, mỉm cười gật đầu: “Không khác cây trước chứ?
Điền Mộng gật gật đầu, “Không có gì khác nhau, sư tỷ thật sự quá lợi hại!”
Sở Dụ thở phào nhẹ nhõm. Lần này xem như nàng lại có thêm một kỹ năng mới. Chờ về nghiên cứu kỹ hơn, biết đâu sau này sẽ có tác dụng lớn, “Giúp được sư muội là tốt rồi. Chuyện này chỉ hai chúng ta biết, muội tuyệt đối đừng nhắc với bất kỳ ai.”
Điền Mộng vội đáp: “Sư tỷ yên tâm đi, muội sẽ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”
Cây Long Huyết Chi kia được đặt riêng trên một mảnh linh điền màu mỡ. Điền Mộng cũng sợ lỡ tay làm lẫn với những linh thảo khác thì sẽ phiền phức.
Sở Dụ xin nàng một gốc Tụ Linh Thảo. Đó chỉ là linh thảo nhất giai, cực kỳ dễ trồng, nên xin xỏ cũng không gây phiền phức.
Sau bữa tối, nhân lúc linh khí trong cơ thể vẫn chưa tan hết, Sở Dụ cắt đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu lên Tụ Linh Thảo. Lá cây nhanh chóng nhuộm đỏ. Chỉ trong chốc lát, nó lại biến thành một cây Long Huyết Chi hoàn chỉnh.
Trời ạ! Quá nghịch thiên rồi! Phải biết Long Huyết Chi là linh thảo tam giai. Chỉ một cây non cũng bán được ba trăm linh thạch hạ phẩm. Nàng lập tức bắt đầu tính toán. Nếu dựa vào việc bán Long Huyết Chi... liệu có thể phát tài không?
Nhưng vấn đề là...Cây Long Huyết Chi này phải cất ở đâu? Linh thảo rất khó bảo quản, bắt buộc phải đặt trong hộp ngọc chuyên dụng. Mà hiện giờ nàng đến cả túi trữ vật còn chưa có, nói gì đến hộp ngọc.
Lẽ nào cứ để mặc nó như vậy? Sở Dụ cố nhớ lại công dụng của Long Huyết Chi. Thứ này chủ yếu được dùng để luyện đan. Đáng tiếc nàng hoàn toàn không có điều kiện luyện đan.
Cuối cùng, nàng đành giấu nó vào một góc khuất, dự định khi nào rảnh sẽ nghiên cứu tiếp, biết đâu lại phát hiện thêm điều gì mới.
Đêm xuống.
Sở Dụ ngồi ngay ngắn trước bàn, trong tay cầm cây bút quen thuộc. Đến lúc này nàng đã xác định, những gì mình viết ra thật sự có thể trở thành hiện thực. Có điều năng lực ấy không phải muốn dùng thế nào cũng được. Muốn biến thành sự thật phải có tiền đề phù hợp, hơn nữa sau mỗi lần sử dụng, cơ thể nàng đều kiệt sức.
Kỹ năng này rất giống...
Ngôn Linh Thuật.
Sở Dụ chống cằm suy nghĩ, rồi thử viết xuống: "Sở Dụ rời khỏi Hợp Hoan Tông, xuất hiện dưới chân núi."
Chữ viết vẫn bình thường. Không hề chuyển sang màu vàng. Điều này chứng tỏ ý tưởng ấy không thể thực hiện.
Sở Dụ khẽ chậc lưỡi. Quả nhiên năng lực này có giới hạn. Vậy giới hạn của nó nằm ở đâu? Nếu đã có giới hạn...Trong phạm vi ấy, nàng có thể làm được những gì? Làm sao mới lợi dụng được năng lực này để trốn khỏi Hợp Hoan Tông?
Sở Dụ nhớ lại những ngày gần đây mình âm thầm quan sát Ngọc Vũ Phong, rồi tự tay vẽ một tấm bản đồ đơn giản.
Khoảng giờ Mùi mỗi buổi chiều, nàng có một quãng nghỉ khá dài. Trong khoảng thời gian ấy, nàng có thể tự do hoạt động tại khu vực thượng tầng của Ngọc Vũ Phong.
Chỉ là… Toàn bộ khu vực ấy đều nằm trong phạm vi cấm chế.
Đúng lúc này, Sở Dụ chợt nhớ đến phương thuốc Tính Chuyển Đan mà mình từng viết. Đó là loại đan dược có tác dụng cải biến dung mạo rõ rệt nhất mà nàng biết. Ở Tu chân giới, phương thuốc ấy bị xem là phế phẩm, nên từ trước đến nay chưa từng có ai luyện chế.
Để luyện thành cần năm loại nguyên liệu: Hỏa Liên Quả, Tẩy Cốt Hoa, Xà Sinh Quả, Dạ Ma trăm năm và... một giọt máu của nam nhân.Trong đó, nàng mới chỉ từng thấy Hỏa Liên Quả ở linh điền. Ba loại linh thảo còn lại đều rất khó tìm. Sở Dụ xoay xoay cán bút, không khỏi đau đầu.
Cuối cùng nàng đưa ra quyết định. Ngày mai nhất định phải đến Nội vụ đường nhận vật phẩm dành cho đệ tử trưởng lão. Ít nhất cũng phải lấy được một chiếc túi trữ vật. Nếu không, linh thảo kiếm được biết cất ở đâu đây?
Nàng buông bút, cẩn thận thiêu sạch trang giấy, rồi xếp tư thế đả tọa để chuẩn bị tu luyện.
Tâm kinh《 Thái Thượng 》 này thật sự không thể tạm dừng phút giây nào, đây chính là cơ sở vũ lực để nàng dựa vào!
Sáng sớm hôm sau, Lưu sư muội mở hộp đồ ăn, bày từng món lên bàn rồi tươi cười nói: “Sư tỷ mau nếm thử đi. Đây là chè nấu từ Xà Sinh Quả, không biết có hợp khẩu vị tỷ không?”
Xà Sinh Quả? Sở Dụ cúi đầu nhìn bát chè trước mặt. Hương trái cây thanh mát thoang thoảng bốc lên, hóa ra được nấu từ Xà Sinh Quả.
Đúng lúc nàng đang cần thứ này. Đáng tiếc đã bị đem nấu thành chè mất rồi. Xem ra ngự thiện phường hẳn cất giữ không ít bảo bối, nếu có cơ hội vào đó một chuyến thì tốt biết bao.
Sở Dụ vừa thất thần uống chè vừa suy nghĩ. Ăn xong, nàng đi thẳng đến Nội vụ đường. Hôm nay Nội vụ đường không có nhiều đệ tử, đa số đều đang đứng trước bảng nhiệm vụ của Ngọc Vũ Phong. Nhưng ngay khi Sở Dụ bước vào, vô số ánh mắt lập tức đồng loạt hướng về phía nàng. Bất kể là nam tu hay nữ tu, ai nấy đều chăm chú nhìn nàng không chớp mắt.
Sở Dụ bước tới quầy lĩnh vật phẩm, nhẹ giọng nói: “Phiền cho ta nhận phần vật phẩm của đệ tử trưởng lão. Đây là ngọc bài thân phận.” Nàng lấy ngọc bài Hoành Thiên Thịnh đưa trước đó, đặt lên quầy.
Tên đệ tử phụ trách Nội vụ cũng không còn trẻ, vậy mà lúc nhìn thấy Sở Dụ vẫn đỏ bừng cả mặt như một thiếu niên mới lớn. Hai tay hắn run run nhận lấy ngọc bài, cẩn thận kiểm tra vài lần rồi mới gật đầu xác nhận. Đệ tử ngồi bên cạnh đưa cho Sở Dụ một chiếc túi trữ vật, “Sư tỷ chỉ cần nhỏ máu nhận chủ là được.”
Sở Dụ nhận lấy, mỉm cười nói lời cảm ơn rồi nhanh chóng rời khỏi Nội vụ đường. Đợi nàng đi khuất, tên đệ tử vừa xác minh thân phận bỗng đập mạnh lên trán mình, “Chết rồi! Hoành sư huynh từng dặn không được phát vật phẩm cho Sở sư tỷ!”
Hắn vội lấy truyền âm ngọc bội, báo ngay cho Hoành Thiên Thịnh rằng Sở Dụ đã nhận xong phần vật phẩm của đệ tử trưởng lão.
Lúc này, Hoành Thiên Thịnh đang bẩm báo nhiệm vụ với Phùng Mị Vũ trong đại điện. Truyền âm ngọc bội chợt rung lên. Thấy Phùng Mị Vũ khẽ gật đầu, hắn mới mở cấm chế. Ngay sau đó, giọng nói gấp gáp của đệ tử Nội vụ đường vang lên: “Hoành sư huynh, Sở sư tỷ vừa đến Nội vụ đường nhận phần vật phẩm của đệ tử trưởng lão.”
Giọng nói ấy không hề nhỏ. Không chỉ Hoành Thiên Thịnh nghe rõ, ngay cả Phùng Mị Vũ cũng nghe không sót một chữ. Nàng khẽ nhếch môi cười, “Con bé này đúng là coi mình thành đệ tử trưởng lão thật rồi. Thôi, nếu đã nhận thì cứ nhận đi. Một lát truyền nó vào đây, bổn cung muốn xem dạo gần đây nó tiến bộ đến đâu.”
Theo động tác phất tay của nàng, một chiếc ốc biển truyền âm khổng lồ hiện ra giữa đại điện, “Thiên Thịnh, gọi sư muội của ngươi tới.”
Hoành Thiên Thịnh nhận lấy ốc biển, truyền âm: “Sở sư muội, sư tôn đang chờ muội ở Ngọc Vũ điện.”
Sở Dụ vừa trở về tẩm điện thì ốc biển truyền âm cũng vang lên. Nghe xong, nàng không hề vội vàng mà trước tiên nhỏ máu nhận chủ chiếc túi trữ vật, sau đó mới ung dung đi đến Ngọc Vũ điện.
Trong điện chỉ có hai người. Một là vị sư tôn hữu danh vô thực của nàng. Người còn lại là Hoành Thiên Thịnh. Hôm nay Phùng Mị Vũ ăn vận đặc biệt lộng lẫy. Nàng khoác một bộ váy đỏ rực như lửa, trên đầu cài đầy trâm vàng ngọc, mỗi bước đi đều lay động sinh tư. Nàng giống như một cành đào nở rộ giữa mùa đông, kiều diễm đến mê hoặc lòng người. Làn da trắng mịn như ngọc càng được những cây trâm ngọc tô điểm thêm phần nổi bật. Phùng Mị Vũ nhìn Sở Dụ một lượt rồi khẽ gật đầu, “Xem ra thời gian này ngươi có chăm chỉ tu luyện. Đã đạt Luyện Khí tầng một rồi.”
Miệng nói đến tu vi, nhưng ánh mắt nàng lại dừng trên dung mạo của Sở Dụ. Sau nhiều ngày tỉ mỉ nuôi dưỡng, thiếu nữ trước mắt quả thật đã đẹp đến mức nghiêng nước nghiêng thành. Mái tóc đen như tơ mềm mại óng ả, chỉ buộc hờ cũng toát lên vẻ tùy ý mê người. Đôi mày phượng thanh tú tự nhiên, mắt hạnh sáng như sao, mũi cao thanh tú, hai má ửng hồng nhàn nhạt, đôi môi đỏ mọng như anh đào còn đọng sương, làn da trắng mịn như tuyết. Phùng Mị Vũ bước xuống bậc thềm, nhẹ nhàng đặt hai ngón tay lên cổ tay Sở Dụ.
Chỉ trong chớp mắt, vẻ kinh ngạc hiện lên trong mắt nàng.
Mị cốt?
Thế mà lại là... mị cốt?
Đó là cảnh giới mà mọi nữ tu Hợp Hoan Tông đều khát vọng đạt tới. Người tu thành mị cốt, chỉ cần đứng đó cũng đủ khiến vạn người mê đắm. Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn ngủi, Sở Dụ đã rèn luyện được mị cốt.
Nhưng... Phùng Mị Vũ hơi nhíu mày. Mị cốt này... dường như có gì đó không đúng. Chỉ là nàng ta cũng không suy nghĩ quá nhiều, rất nhanh đã thu lại vẻ mặt, dịu giọng nói: “Sau này ba ngày ngâm Chung Tú Tuyền một lần là đủ. Từ nay ngươi theo Lương Tình đến Ngọc Đỉnh Lâu tu tập.”
Đã có mị cốt, thân thể cũng cần được rèn luyện cho hoàn mỹ. Theo nàng thấy, độ mềm dẻo của Sở Dụ vẫn còn kém đôi chút.
Không vội. Đợi thêm một, hai tháng nữa. Quả càng chín mọng thì hái xuống mới càng đáng giá.
Sở Dụ không biết vị sư tôn này đang kinh ngạc điều gì. Nhưng nhìn tình hình trước mắt, đối phương tạm thời vẫn chưa có ý định ra tay với nàng. Ngược lại còn để nàng theo Lương Tình đến Ngọc Đỉnh Lâu tu luyện. Xem ra nàng vẫn còn sống thêm được một thời gian.
Nàng ngoan ngoãn đáp: “Vâng, sư tôn. Hôm nay đệ tử sẽ theo Lương Tình sư tỷ luôn sao?”
“Ngày mai hẵng đi. Hôm nay cứ đến Chung Tú Tuyền như thường lệ. 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 tu luyện đến đâu rồi?”
Sở Dụ cúi đầu đáp:
“Đệ tử ngu dốt, vẫn chưa lĩnh ngộ hoàn toàn tầng thứ nhất.”
Phùng Mị Vũ khẽ cau mày.
“Đến tầng thứ nhất của thiên tâm pháp cũng chưa lĩnh ngộ? Ta cho phép ngươi dùng Chung Tú Tuyền quý giá như vậy không chỉ để cải thiện thân thể, mà còn để hỗ trợ tu luyện tâm pháp. Nếu vẫn ngu độn thế này thì sao được?”
Thấy nàng ta nổi giận, Sở Dụ càng cúi đầu thấp hơn. Phùng Mị Vũ đi qua đi lại vài bước rồi giọng nói dịu xuống, “Thôi vậy, chắc cũng có liên quan đến linh căn của ngươi.”
Nàng phất tay, một bình ngọc bay đến trước mặt Sở Dụ.
“Đây là Tẩy Tủy Đan. Mang về dùng đi, có thể loại bỏ tạp chất trong linh căn của ngươi.”
Tẩy Tủy Đan!
Sở Dụ lập tức sáng mắt. Đó là đan dược ngũ phẩm, bảo vật có linh thạch cũng chưa chắc mua được.
Ngay cả Hoành Thiên Thịnh đứng bên cạnh cũng không khỏi nảy sinh chút ghen tị. Đến bọn họ còn chưa từng được dùng Tẩy Tủy Đan. Vậy mà sư tôn lại ban cho Sở Dụ. Chỉ là vừa nghĩ đến kết cục đã định sẵn của nàng, hắn lại không còn thấy hâm mộ nữa. Suy cho cùng...Tất cả cũng chỉ là chuẩn bị áo cưới cho người khác.
Vị tiểu sư muội đáng thương này còn chưa kịp tỏa sáng đã phải chết yểu. Sở Dụ vui vẻ nhận lấy bình đan, “Đa tạ sư tôn ban thưởng.”
Phùng Mị Vũ phất tay, ra hiệu nàng lui xuống.
Thu hoạch lần này không ít. Khi Sở Dụ trở về tẩm điện, Tô Như Sơ đã đợi nàng từ lâu.
“Sau này sư tỷ chỉ ba ngày mới ngâm Chung Tú Tuyền một lần sao?”
Biết được tin này, Tô Như Sơ không khỏi có chút thất vọng. Dù sao linh khí quanh Chung Tú Tuyền cũng cực kỳ dồi dào, rất có ích cho việc tu luyện của nàng.
Sở Dụ mỉm cười gật đầu, “Thời gian qua cảm ơn Tô sư muội đã chăm sóc ta.”
Không lâu sau khi Hoành Thiên Thịnh rời khỏi đại điện, một người khác bước vào. Đó là Công Tôn Ảnh, đại đệ tử của Phùng Mị Vũ.
Dù mang danh đệ tử, nhưng trước mặt Phùng Mị Vũ hắn vẫn luôn cư xử phóng túng, không chút kiêng dè. Một tay phe phẩy chiếc quạt, tay kia chống cằm, hắn cười cười nói: “Sư phụ dạo này thiên vị quá rồi. Toàn giao nhiệm vụ cho Nhị sư đệ, khiến đệ tử rảnh đến phát chán.”
Phùng Mị Vũ dường như đã quen với dáng vẻ ấy, “Nhị sư đệ của ngươi ở gần Sở Dụ quá mức. Vi sư sợ nó động lòng nên mới cố ý điều nó đi xa.” Nàng liếc hắn một cái đầy ý vị, “Hôm nay ngươi đến là muốn xin thứ gì?”
Biết ngay màn than thở vừa rồi chỉ là mở đầu. Đại đệ tử này hẳn lại có chuyện muốn cầu.
Công Tôn Ảnh bật cười.
“Quả nhiên không gì giấu được sư phụ. Đệ tử muốn thải bổ Sở Dụ một lần.”
Phùng Mị Vũ lập tức cau mày.
“Không được. Ta còn có sắp xếp khác với Sở Dụ. Đừng động vào nó.”
Trong lòng Công Tôn Ảnh khẽ chấn động. Xem ra sư phụ còn coi trọng thân thể của Sở Dụ hơn hắn tưởng. Mộng đẹp hắn ngày đêm mong ngóng e rằng không thể thành hiện thực.
Thật đáng tiếc… Một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, sau này khuôn mặt ấy lại phải đổi thành gương mặt của sư phụ.
Đương nhiên Sở Dụ không hề biết cuộc đối thoại giữa hai thầy trò. Lúc này nàng đang ngâm mình trong Chung Tú Tuyền, tranh thủ tu luyện 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》. Viên Tẩy Tủy Đan mà vị tiện nghi sư tôn ban cho vốn là để nàng tu luyện bộ công pháp này.
Nhưng nàng đã có dự định khác. Hiện tại việc quan trọng nhất vẫn là đột phá tầng đầu tiên của tâm pháp. 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 vốn không khó luyện. Trước đây vì nàng luôn lấy 《Thái Thượng》 làm chủ, vô tình áp chế bộ công pháp này, nên tiến độ mới chậm. Giờ đây dồn toàn bộ tâm trí vào tu luyện, mọi thứ lập tức tiến triển nhanh chóng. Chẳng mấy chốc nàng đã chạm đến ngưỡng cửa của tầng thứ nhất.
Sở Dụ chỉ cảm thấy bản thân như đang ngâm trong một làn nước ấm áp. Mặt nước gợn sóng, lòng nàng cũng theo đó mà dập dềnh. Rất nhanh, một luồng cảm giác kỳ lạ tràn khắp cơ thể, khiến mồ hôi nóng túa ra không ngừng. Ngay sau đó, 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 thuận lợi đột phá tầng thứ nhất.
Trên đường trở về, Sở Dụ hỏi, “Tô sư muội, Bạch sư muội ngày thường dễ ngại ngùng lắm sao?”
Tô Như Sơ nghi hoặc hỏi, “Hôm qua Bạch sư muội làm cái gì sao?”
Sở Dụ nhất thời nghẹn lời. Chẳng lẽ nàng lại bảo mình lỡ trêu người ta đến đỏ mặt? Nghĩ thôi cũng thấy mất mặt.
“Không có gì. Ta chỉ tò mò hỏi vậy thôi.”
Tô Như Sơ càng thêm khó hiểu. Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì? Nàng hỏi Bạch Thược thì Bạch Thược không chịu nói. Hỏi Sở Dụ, Sở Dụ cũng kín như bưng.
Đúng là kỳ lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
