Nghĩ mãi không ra, nàng chỉ có thể đoán giữa Bạch Thược và Sở Dụ hẳn đã xảy ra chuyện gì đó khó nói. Mải mê suy nghĩ, bất giác nàng tụt lại phía sau Sở Dụ vài bước. Đến khi hoàn hồn thì đã đâm nhẹ vào tấm lưng người phía trước. Một mùi hương thanh nhã ngọt dịu thoang thoảng len vào chóp mũi, khiến Tô Như Sơ vô thức nín thở rồi lặng lẽ hít thêm hai hơi.
Sở Dụ quay đầu lại, cười trêu: “Tô sư muội, không đụng đau chứ?”
Nàng cũng không biết Tô Như Sơ đang nghĩ gì mà đi một lúc lại tụt hẳn về phía sau. Mặt Tô Như Sơ lập tức đỏ bừng, lúng túng lắc đầu, “Không... không sao.”
Trong lòng nàng lại âm thầm ngưỡng mộ. Hóa ra mùi hương trên người Sở Dụ là nhờ ngâm Chung Tú Tuyền lâu ngày sao? Hương thơm tự nhiên, nhả hơi cũng như lan.
Quả đúng là thần kỳ.
Sau khi chia tay Tô Như Sơ, Sở Dụ nhìn thấy Điền Mộng đang chăm sóc linh điền ở cách đó không xa. Nàng quan sát bốn phía, thấy không có ai chú ý mới bước tới, “Điền sư muội.”
Điền Mộng vừa thấy nàng liền cười rạng rỡ. Từ sau lần Sở Dụ giúp nàng giải quyết rắc rối lớn, quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn rất nhiều.
Điền Mộng lập tức dẫn nàng đến một góc linh điền.
“Muội còn đặc biệt bày một Tụ Linh Trận ở đây nữa. Tỷ xem, nó lớn lên không tệ chứ?”
Trong mảnh đất đen màu mỡ chỉ có duy nhất một cây linh thực. So với mấy ngày trước, Long Huyết Chi đã lớn hơn hẳn, lá cây dày và rộng hơn nhiều. Cho dù trồng xen với Tụ Linh Thảo cũng có thể nhận ra ngay.
Sở Dụ gật đầu cười.
“Quả thật chăm rất tốt. Điền sư muội đúng là có thiên phú trồng linh thực.” Được khen, Điền Mộng cười đến híp cả mắt. Sở Dụ nhìn nàng rồi nói tiếp: “Đúng rồi, lần trước muội cho ta Tụ Linh Thảo, ta mới nhớ ra mình không có hộp ngọc để bảo quản linh thảo. Không biết có thể làm phiền muội nhường cho ta ít hộp ngọc được không?”
Điền Mộng hơi ngẩn người. Hộp ngọc chỉ là pháp khí cấp thấp, giữa các đệ tử trao đổi rất phổ biến, Nội vụ đường cũng có bán. Nhưng nàng chỉ nghĩ Sở Dụ tin tưởng mình nên mới tìm đến. Thế là nàng cười sảng khoái, “Sư tỷ tìm đúng người rồi. Muội quanh năm chăm sóc linh thực nên tích trữ không ít hộp ngọc. Tỷ cần bao nhiêu?”
Trong lòng Sở Dụ âm thầm thở phào. Sở dĩ nàng không đến Nội vụ đường mua là vì nơi đó có tai mắt của Phùng Mị Vũ. Các đệ tử khác thì nàng chưa quen biết. Người duy nhất vừa thân thiết vừa đáng tin lúc này chỉ có Điền Mộng.
“Nếu được, cho ta mười hộp ngọc nhé. Ta sẽ trả theo giá của Nội vụ đường.” Một hộp ngọc cấp thấp giá hai viên linh thạch hạ phẩm. Mỗi tháng đệ tử trưởng lão được năm mươi viên linh thạch. Đối với Sở Dụ mà nói, giữ linh thạch trong người chưa chắc đã hữu dụng bằng đổi thành hộp ngọc để bảo quản linh thảo.
Điền Mộng ngượng ngùng xua tay, “Không cần nhiều vậy đâu. Ngoài phường thị mười lăm viên linh thạch là mua được mười hộp rồi. Sư tỷ cứ đưa muội mười lăm viên là được.”
Sở Dụ cũng không khách sáo. Hiện tại nàng nghèo rớt mồng tơi, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy. Nàng lấy mười lăm viên linh thạch hạ phẩm từ túi trữ vật đưa cho Điền Mộng.
Trở về tẩm điện, Sở Dụ cẩn thận đặt cây Long Huyết Chi vừa chuyển hóa, màu sắc còn hơi nhạt, vào một chiếc hộp ngọc. Có như vậy mới giữ được dược tính trong thời gian dài.
Nếu đã quyết định dùng Tính Chuyển Đan để rời khỏi Hợp Hoan Tông, vậy trước tiên nàng phải luyện được nó. Nhưng vấn đề là… Nàng hoàn toàn không biết luyện đan. Cho dù gom đủ toàn bộ nguyên liệu, cũng chưa chắc luyện thành được.
Nghĩ đến đây, Sở Dụ không khỏi thở dài.
Theo thiết lập ban đầu của nàng, luyện đan gồm sáu bước.
Nhập lò. Tinh luyện. Dung hợp. Ngưng đan. Khai lò. Thu đan.
Ngay từ bước đầu tiên đã cần đến đan hỏa. Đan hỏa có thể mua ở phường thị, nhưng đa số chỉ là đan hỏa cấp thấp. Phần lớn luyện đan sư đều sử dụng đan hỏa trong đan điền hoặc thu phục dị hỏa. Dù sao đan hỏa cũng ảnh hưởng trực tiếp đến phẩm chất đan dược. Mà nàng… Đến cả một tia đan hỏa cũng không có. Đúng là vừa bắt đầu đã mắc kẹt.
Nhưng...Sở Dụ chống cằm suy nghĩ. Năng lực Ngôn Linh kỳ lạ của nàng… Biết đâu lại có thể thử một lần. Thông thường, chỉ tu sĩ từ Kim Đan trở lên mới có thể sinh ra đan hỏa.
Sở Dụ lấy giấy bút ra, nhanh chóng viết xuống.
"Sở Dụ là người đến từ thế giới khác, sinh ra đã mang dị hỏa."
Dòng chữ không hề phát sáng.
Trong cơ thể nàng cũng chẳng có bất kỳ biến hóa nào.
Thất bại.
Sở Dụ chống cằm trầm ngâm.
Nếu vậy...
Nàng đổi cách viết.
"Nếu thân thể này là tạo vật của thiên địa, vậy khi sinh ra đã mang dị hỏa, là tồn tại được trời cao ưu ái."
Ngay khi viết xong câu cuối cùng, tim nàng khẽ rung lên.
Một cảm giác huyền diệu lan tỏa từ tận đáy lòng. Tờ giấy trên bàn bắt đầu tỏa ra ánh sáng vàng nhàn nhạt. Những hàng chữ như có sinh mệnh, lần lượt tách khỏi mặt giấy rồi lơ lửng giữa không trung. Chúng rung động, sắp xếp lại theo một quy luật kỳ lạ. Sở Dụ khẽ mở lòng bàn tay. Chỉ với một ý niệm. Một ngọn lửa đen tuyền lặng lẽ bùng lên.
Thành công!
Sở Dụ mừng rỡ suýt bật cười thành tiếng.
Nàng lập tức cất tờ giấy đã hóa vàng vào túi trữ vật, đặt cùng những tờ Ngôn Linh trước đó.
Ngọn lửa màu đen lặng lẽ cháy trên lòng bàn tay. Nó không hề nóng rực. Chỉ mang đến cảm giác ấm áp vừa phải. Sở Dụ càng nhìn càng thấy thích. Nàng không nhịn được đưa ngón tay chạm nhẹ vào ngọn lửa.
Ngay sau đó… Đoàn hỏa diễm đen nhánh bỗng co rúm lại. Rồi biến thành một người tí hon bé xíu. Nó ôm lấy đầu ngón tay nàng, thân mật cọ cọ vào lòng bàn tay.
Sở Dụ lập tức trợn tròn mắt.
"..."
Đm. Thành tinh luôn rồi?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
