Sở Dụ thử đưa tay vuốt nhẹ. Kỳ lạ là nàng có thể mơ hồ cảm nhận được ý thức của ngọn lửa. Một ý niệm non nớt không ngừng truyền đến.
Đói.
Xem ra đây là một loại dị hỏa có thể tiến hóa, chỉ cần cắn nuốt các loại hỏa diễm hoặc linh bảo khác là sẽ dần trưởng thành.
Đã có linh trí thì cũng nên đặt cho nó một cái tên. Sở Dụ cảm thấy vô cùng mới mẻ. Dù sao đây cũng là ngọn lửa đầu tiên nàng tự tay "tạo ra" kể từ khi bước vào Tu Tiên giới. Nghĩ một lúc, nàng mỉm cười, “Gọi ngươi là Thôn Thôn nhé?” Vừa dễ nhớ lại vừa đáng yêu.
Người que diêm bé xíu lập tức gật đầu lia lịa, vui mừng đến mức nhảy tưng tưng. Ngay sau đó, nó ngồi xếp bằng trên lòng bàn tay Sở Dụ, bên cạnh lại huyễn hóa ra một ngọn lửa nhỏ.
Rồi há to miệng..."Ực!" Một ngụm nuốt luôn ngọn lửa vừa tạo ra.
Sở Dụ bật cười.
Đứa nhóc này đúng là diễn sâu. Nàng đưa ngón tay chọc chọc cái đầu tròn vo của nó, “Biết rồi, biết rồi. Bây giờ ta chưa có cách nào kiếm cho ngươi linh hỏa hay linh bảo khác đâu, chịu khó nhịn một thời gian nhé.”
Thôn Thôn ngoan ngoãn gật đầu. Nó giơ hai tay áp lên má, làm động tác ngủ, sau đó cơ thể dần tan ra, một lần nữa biến trở lại thành ngọn lửa đen bình thường.
Sở Dụ lập tức hiểu ra. Hóa thành hình người hẳn sẽ tiêu hao khá nhiều năng lượng. Nàng bèn thu Thôn Thôn vào đan điền. Hiện tại cũng chưa cần dùng đến dị hỏa, cứ để nó nghỉ ngơi cho khỏe.
Nhưng từ điều kiện để Ngôn Linh thành công lần này… Có vẻ như thân thể này thật sự là tạo vật của thiên địa. Hơn nữa… Còn được chuẩn bị riêng cho nàng. Sở Dụ nhớ lại những ngày mình hôn mê ở thế giới hiện đại. Có lẽ khi ấy thần hồn của nàng đã lang thang trong Tu chân giới. Vì vậy Tôn Ngọc Lạc mới nói rằng trước kia nàng ở trong thôn luôn trong trạng thái thần trí mơ hồ.
Nếu vậy...Liệu nàng còn có thể quay về thế giới hiện đại không? Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến tim nàng khẽ rung lên.
Sở Dụ lập tức lấy giấy bút, viết theo đúng cách trước đó.
"Nếu là hồn phách đến từ thế giới khác, không được thiên địa dung nạp, sẽ bị Thiên Đạo bài xích."
Không có bất kỳ phản ứng nào. Dòng chữ vẫn nằm im trên mặt giấy. Xem ra không thể thực hiện. Nghĩ kỹ cũng phải. Chính Thiên Đạo đã kéo hồn phách nàng đến đây. Ngay cả thân thể cũng chuẩn bị sẵn. Đương nhiên sẽ không tồn tại cái gọi là "bị bài xích".
Sở Dụ bất đắc dĩ thở dài. Thôi. Việc cấp bách bây giờ vẫn là nghĩ cách chạy khỏi Hợp Hoan Tông trước khi bị người ta lột da rút xương.
Đến hiện tại, nàng đã có hai tờ Ngôn Linh. Tất cả đều được cất cẩn thận trong túi trữ vật.
Bỗng nhiên Sở Dụ nảy ra một ý. Nếu xé tờ Ngôn Linh đi...Liệu hiệu quả có biến mất không?
Nàng không dám lấy Thôn Thôn ra làm thí nghiệm. Đúng lúc trên bàn còn mấy quả linh quả ăn dở từ tối qua.
Sở Dụ tiện tay viết một câu Ngôn Linh đơn giản. Ngay lập tức, trên vỏ quả linh quả hiện lên từng đường vân màu vàng óng.
Nàng xé vụn tờ giấy. Trong nháy mắt...Những đường vân vàng trên linh quả cũng biến mất theo. Hai mắt Sở Dụ lập tức sáng lên.
Có tác dụng! Chỉ cần hủy tờ Ngôn Linh thì hiệu lực của những Ngôn Linh đơn giản cũng sẽ biến mất. Như vậy sau này làm việc sẽ thuận tiện hơn nhiều. Ít nhất nàng không cần lo lỡ tay tạo ra chuyện gì không thể cứu vãn.
Nếu muốn luyện Tính Chuyển Đan...Hiện giờ nàng đã có dị hỏa. Nguyên liệu chỉ còn thiếu ba loại. Tẩy Cốt Hoa, Xà Sinh Quả, và Dạ Ma trăm năm. Hai loại đầu chắc không quá khó tìm. Trong tông môn hẳn đều có. Khó nhất vẫn là Dạ Ma trăm năm.
Thứ này có tác dụng bổ dương, bình thường chỉ dùng để luyện Hùng Đỉnh Đan. Sở Dụ chống cằm suy nghĩ.
Hợp Hoan Tông có không ít nam tu… Chắc là... Có người cần dùng chứ? Nhưng nghĩ kỹ lại...
Ai lại đi chuẩn bị sẵn thứ đó?
Nam tu trong Hợp Hoan Tông hẳn ai cũng rất tự tin với bản lĩnh của mình.
Nghĩ đến đây, suy nghĩ của Sở Dụ bắt đầu trôi xa theo một hướng kỳ quái. Đến lúc nhận ra mình đang nghĩ gì… Khuôn mặt trắng như ngọc lập tức đỏ bừng. Đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại, lộ rõ vẻ chột dạ.
Sở Dụ khẽ ho một tiếng, lại cầm bút viết thêm một đoạn lên giấy.
Lần này điều kiện rất đơn giản. Vừa đặt bút xong, hàng chữ lập tức ánh lên sắc vàng.
Khóe môi Sở Dụ cong lên đầy giảo hoạt, trong lòng âm thầm vui mừng.
Sáng hôm sau. Ăn sáng xong, Sở Dụ đã đứng đợi trước cửa. Hôm nay là ngày nàng theo Lương Tình đến Ngọc Đỉnh Lâu tu luyện. Nghĩ đến người trước mắt từng đẩy nguyên chủ vào bước đường cùng, tâm địa lại âm hiểm khó lường, Sở Dụ càng thêm cẩn thận. Hiện giờ nàng chưa đủ thực lực. Mọi chuyện chỉ có thể từ từ tính kế, tuyệt đối không thể đối đầu trực diện với đối phương.
Hôm qua Lương Tình đã nhận được truyền âm của sư phụ. Nàng không hiểu Sở Dụ có điểm gì đáng để Phùng Mị Vũ coi trọng, lại cho phép vào Ngọc Đỉnh Lâu tu luyện.
Đó vốn là nơi dành riêng cho đệ tử thân truyền của các trưởng lão, chuyên dùng để rèn luyện gân cốt, kinh mạch và tu luyện các công pháp song tu.
Có điều...Sư phụ đã có sắp xếp của riêng mình. Lương Tình không tin Phùng Mị Vũ thật sự sẽ đối xử với Sở Dụ như một đệ tử trưởng lão.
Nàng ta vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt thường ngày. Sở Dụ cũng không nói nhiều, ngoan ngoãn đi theo phía sau, trông vô cùng vô hại.
Đi được một đoạn, Lương Tình mới lên tiếng:
“Vào Ngọc Đỉnh Lâu, tất cả đều phải thay sang trang phục luyện công. Đến nơi sẽ có sư thúc kiểm tra gân cốt và độ mềm dẻo của cơ thể ngươi. Nhớ kỹ chưa?”
Đây là nhiệm vụ đầu tiên sư phụ giao cho nàng. Lương Tình không dám sơ suất.
Sở Dụ gật đầu. Trong lòng cũng âm thầm hiểu ra. Xem ra Ngọc Đỉnh Lâu chính là nơi chuyên dạy các đệ tử tu luyện công pháp song tu.
Bước vào Ngọc Đỉnh Lâu, Lương Tình dẫn nàng lên tầng hai thay y phục.
Trong phòng thay đồ, từng tốp nữ tu mặc trang phục luyện công lần lượt bước ra. Quần áo mỏng nhẹ, ôm sát cơ thể. Ai nấy đều dung mạo xinh đẹp, khí chất nổi bật. Đường cong uyển chuyển dưới lớp trang phục bó sát càng khiến vóc dáng thêm quyến rũ. Mỗi người một vẻ, ai cũng đẹp đến mức khó rời mắt. Sở Dụ không khỏi thầm cảm thán. Chẳng trách trong các tiểu thuyết, đám thiếu hiệp danh môn chính phái luôn dễ dàng bị "yêu nữ" mê hoặc. Đến cả nàng là nữ nhân mà còn muốn nhìn thêm vài lần.
Lương Tình bất đắc dĩ nhắc nhở:
“Sở Dụ.”
Thấy nàng vẫn mải nhìn các sư tỷ, sư muội xung quanh, Lương Tình đành lên tiếng: “Mau thay quần áo đi. Sau này còn nhiều thời gian để ngắm.”
Sở Dụ ho khẽ một tiếng, cởi trang phục đệ tử bên ngoài, chỉ còn lại yếm và quần lót.
Lương Tình lập tức nhíu mày.
“Sao ngươi vẫn mặc kiểu này?”
Nữ tu Hợp Hoan Tông từ lâu đã bỏ loại y phục cũ kỹ, vừa vướng víu vừa bất tiện ấy.
Có lẽ Sở Dụ nhập môn muộn nên chưa ai chỉ dạy.
“Đi theo ta, nhận đồ luyện công.”
Lương Tình dẫn nàng đến một gian phòng khác.
Bên trong treo đầy đủ loại trang phục với đủ màu sắc. Sở Dụ chọn hai bộ đơn giản nhất. Thay xong, nàng nhìn bộ đồ trên người mà suýt bật cười. Nó chẳng khác gì phiên bản cổ đại của áo quây và quần bó hiện đại. Đối với nàng, chuyện này hoàn toàn không đáng ngại.
Ở thế giới trước, lúc tập yoga hay múa cũng ăn mặc tương tự. Nhưng Lương Tình đứng bên cạnh lại âm thầm đánh giá. Sở Dụ thay đồ tự nhiên như vậy, không hề có chút e lệ của nữ tử. Quả thật...Rất thích hợp tu luyện công pháp Hợp Hoan Tông.
Hai người lên tầng ba. Dọc đường, không ít nữ tu lén nhìn Sở Dụ. Dung mạo như vậy vốn đã hiếm thấy. Huống hồ thân hình nàng lại cân đối quyến rũ, dáng vẻ tự nhiên phóng khoáng. Mái tóc dài mềm mại chỉ buộc hờ trên đỉnh đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần như thiên nga. Chỉ nhìn thôi cũng thấy vô cùng đẹp mắt.
Lương Tình dừng trước một căn phòng.
“Từ sư thúc.”
Nàng cung kính hành lễ.
“Đây là Sở Dụ sư muội. Xin phiền sư thúc kiểm tra tư chất cho muội ấy.”
Sở Dụ cũng cúi người hành lễ. Từ sư thúc gật gật đầu, không nói một lời, bà bắt đầu dùng tay kiểm tra cơ thể nàng.
Từ bả vai, cánh tay, eo lưng đến chân...Động tác vừa kỹ lưỡng vừa thành thạo.
Sở Dụ bị sờ đến mức mặt đỏ bừng. Đôi mắt Từ sư thúc càng lúc càng sáng.
“Sở Dụ.”
Giọng bà mang theo chút ngạc nhiên.
“Làn da của ngươi thật đẹp. Bình thường dưỡng thế nào?”
Sở Dụ thành thật đáp:
“Bẩm sư thúc, đệ tử từng ngâm Chung Tú Tuyền.”
Chung Tú Tuyền đúng là có tác dụng dưỡng da.
Nhưng...Có ngâm bao lâu cũng khó đạt đến mức này.
Làn da mềm mại mịn màng, thân hình cân đối gần như hoàn mỹ. Ngay cả Từ sư thúc cũng không khỏi động lòng.
Nếu để bà tự tay dạy dỗ… Biết đâu Sở Dụ sẽ trở thành đệ tử xuất sắc nhất Ngọc Đỉnh Lâu, khiến vô số tu sĩ chính đạo thần hồn điên đảo.
Từ sư thúc liếc Lương Tình một cái. Lương Tình lập tức hiểu ý, khép cửa rồi đứng chờ bên ngoài.
“Được rồi.”
Từ sư thúc chỉ vào chiếc trường kỷ duy nhất trong phòng.
“Nằm sấp xuống.”
Thì ra...Kiểm tra gân cốt và kinh mạch là kiểm tra kiểu này? Mặt nàng đỏ bừng.
Cả chiếc cổ trắng nõn cũng nhuộm một màu hồng nhạt.
Bên cạnh, Từ sư thúc vẫn hết sức chuyên nghiệp. Ngoài việc dùng tay kiểm tra, bà còn lấy ra một kiện linh khí màu ngọc để dò xét từng phần trên cơ thể nàng.
Đợi đến khi Sở Dụ toát một lớp mồ hôi mỏng, việc kiểm tra mới kết thúc.
Từ sư thúc cúi xuống, khẽ hít một hơi bên tai nàng rồi mỉm cười hài lòng.
“Không tệ. Trời sinh mang hương thơm cơ thể, ngọc cốt hoa cơ, đúng là một mầm non hiếm có.”
Bà quay sang gọi:
“Lương Tình, vào đi.”
Lương Tình bước vào.
Từ sư thúc nói:
“Tư chất của sư muội ngươi rất tốt. Có thể trực tiếp lên tầng bốn tu luyện.”
Đồng tử Lương Tình tỏ vẻ khiếp sợ. Tầng bốn?
Ngay cả Nhược Liễu sư tỷ thiên phú xuất chúng cũng chỉ mới ở tầng ba. Còn nàng ta đến nay vẫn đang tu luyện ở tầng hai.
Vậy mà Sở Dụ...Vừa nhập môn chưa bao lâu đã được lên thẳng tầng bốn. Rõ ràng nàng sinh ra là để tu luyện công pháp Hợp Hoan Tông.
Làm sao Lương Tình có thể không ghen tị? Nhưng rất nhanh, nàng ta lại bình tĩnh. Thiên phú có tốt đến đâu thì sao?
Cuối cùng cũng chỉ là làm áo cưới cho người khác.
Nghĩ vậy, Lương Tình khẽ mỉm cười.
“Đa tạ Từ sư thúc. Đệ tử sẽ đưa Sở sư muội lên tầng bốn.”
Từ sư thúc nhìn theo bóng Sở Dụ, trong mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối. Thật ra bà rất muốn tự mình dạy dỗ thiếu nữ này.
Ngọc Đỉnh Lâu từ trước đến nay chưa từng có ai bước lên tầng sáu.
Nhưng Sở Dụ...Biết đâu lại có thể thử một lần.
Ngọc Đỉnh Lâu có tổng cộng sáu tầng.
Lên càng cao, số người càng ít.
Đồng thời, quyền lựa chọn nam đệ tử để song tu trong tông môn cũng càng lớn.
Đây là lần đầu tiên Lương Tình đặt chân lên tầng bốn.
Đáng tiếc...Lại là nhờ đi theo Sở Dụ.
Nàng ta lạnh nhạt nói:
“Sư muội cứ an tâm tu luyện ở đây. Ta ở tầng hai, có chuyện thì xuống tìm ta.”
Sở Dụ gật đầu, “Đa tạ sư tỷ.”
Tầng bốn chỉ có ba nữ tu. Thấy có người mới đến, cả ba đều tò mò nhìn sang. Trong đó còn có một người quen.
Nhược Liễu.
Chính là một trong năm đệ tử nổi bật mà Sở Dụ từng gặp ở đại điển thu đồ. Nhược Liễu nhìn thấy nàng cũng khá bất ngờ.
Nàng vốn đã có ấn tượng sâu sắc với Sở Dụ, lại từng nghe sư phụ nói Sở Dụ được Phùng trưởng lão thu làm đệ tử.
Không ngờ mới nhập môn chưa bao lâu…Đã có thể lên tầng bốn.
Nhược Liễu mỉm cười gật đầu.
“Sở Dụ sư muội.”
Hai người còn lại cũng lần lượt giới thiệu.
Người có dung mạo quyến rũ tên là Tạ Quyên Oánh.
Người còn lại là Lô Phượng Oái.
Ba vị sư tỷ đều đã nhập môn nhiều năm. Thấy Sở Dụ đến, ai nấy đều khá tò mò. Ngay cả vị sư thúc đang giảng dạy cũng tạm dừng bài học, để mọi người làm quen.
Dù sao...Tầng bốn vốn rất ít người.
Sư thúc mỉm cười nói:
“Sở Dụ, ngươi vừa đến nên trước tiên hãy luyện độ mềm dẻo của cơ thể. Sau đó chọn một con rối luyện tập rồi tu luyện giống các sư tỷ của ngươi là được.”
Vị sư thúc mặc trang phục luyện công giống mọi người, chỉ khác là phong thái thành thục và quyến rũ hơn hẳn.
Sở Dụ ngoan ngoãn làm theo. Nàng cúi người ép dẻo, hai tay giữ lấy chân, trong lòng lại không khỏi bật cười.
Ngọc Đỉnh Lâu này...Nếu chuyển đến thời hiện đại, chắc chắn sẽ trở thành trung tâm dạy yoga, múa và thể hình dành riêng cho nữ giới. Bảo đảm đông người đăng ký đến mức cháy suất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
