Nhưng khác với thân thể phế vật ở hiện đại, cơ thể hiện tại của nàng cực kỳ dẻo dai. Động tác xoạc ngang đối với nàng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không tốn chút sức lực.
Nhược Liễu vừa mới được lên tầng bốn chưa lâu, không khỏi tò mò nhìn Sở Dụ. Thấy nàng cúi người ép dẻo, để lộ đường cong chiếc cổ thon dài trắng nõn, nàng âm thầm cảm thán. Sở Dụ sư muội quả thực được trời ưu ái. Ông trời chẳng những ban cho nàng dung mạo tuyệt mỹ, mà còn ban cho nàng một thân hình quyến rũ mê người. Không giống các nàng, phải khổ luyện bao năm mới đủ tư cách bước vào tầng bốn.
"Nhược Liễu, đừng phân tâm."
"Vâng, đa tạ Hứa sư thúc nhắc nhở."
Một nén nhang sau, Hứa sư thúc đứng dậy, bước đến bên cạnh Sở Dụ, nhẹ nhàng quỳ xuống cạnh nàng rồi dùng tay nắn bóp thân thể nàng.
Trong nháy mắt, một luồng tê dại lan khắp toàn thân.
Sở Dụ không biết nên diễn tả cảm giác ấy thế nào, chỉ có thể cảm thán nữ tu Hợp Hoan Tông đúng là bậc thầy quyến rũ. Chỉ một động tác nhỏ cũng đủ khiến người ta tê dại cả người.
Đúng là thuật nghiệp hữu chuyên công*.
*trong mỗi lĩnh vực, nghề nghiệp hay chuyên môn đều đòi hỏi sự am hiểu sâu sắc và kỹ năng riêng biệt;
Đồng thời, điều đó càng khiến nàng quyết tâm phải mau chóng rời khỏi tông môn này. Nhất là sau khi nhìn thấy Nhược Liễu và các sư tỷ luyện tập...Thật sự khiến nàng chỉ muốn tự chọc mù hai mắt!
Hứa sư thúc chậm rãi giảng giải:
"Để các ngươi có thể thông hiểu đạo li, tự vận chuyển công pháp khi song tu, thì từ nhất cử nhất động, từng nụ cười ánh mắt, cho đến màn trêu ghẹo trước khi song tu đều vô cùng quan trọng.
Nếu có thể nắm giữ một kỹ xảo đặc biệt, khiến nam nhân nhớ mãi không quên ngươi, thì càng tốt.
Trong tông từng có Nhiêu sư cô, tu thành bí kỹ 'Diệu Châu Đình Hoa', khiến hai vị Hóa Thần đại năng tranh giành đến mức suýt trở mặt."
Nói đến đây, Hứa sư thúc đầy vẻ tự hào.
"Phượng Oái thời gian qua luyện tập rất chăm chỉ, khẩu kỹ đã tiến bộ vượt bậc. Cho nên Nhược Liễu, ngươi cũng không được phân tâm nữa."
Sở Dụ đã hoàn toàn không dám nhìn thẳng. Thật ra nàng đã khởi động người xong từ lâu, chỉ là thực sự không muốn luyện tiếp.
Ban nãy nàng lén nhìn Nhược Liễu ở gần mình nhất một cái...
Tiết tháo suýt nữa rơi sạch. Bảo nàng luyện mấy thứ này?
Quá đáng sợ rồi!
Hứa sư thúc vốn rất nghiêm khắc. Thấy Sở Dụ vẫn còn đang ép dẻo, bà khẽ nhíu mày.
"Sở Dụ, đi chọn con rối của ngươi đi. Sau này khởi động không cần lâu như vậy."
Sở Dụ cụp mắt đáp: “Vâng. Đệ tử lần đầu tới đây nên có chút hiếu kỳ."
Nhưng...
Đến lúc đi chọn "con rối", tam quan của Sở Dụ mới thật sự tan nát.
Nàng vô cảm nhìn từng cỗ khôi lỗi giống người thật đến tám chín phần. Quá cay mắt.
Nàng tiện tay kéo một con gần nhất. Con rối rất nhẹ, hoàn toàn có thể bế lên, nhưng Sở Dụ chỉ kéo lê nó như đang kéo vali.
Buổi học nhanh chóng bắt đầu. Đây có lẽ là khoảng thời gian dày vò nhất kể từ khi nàng xuyên không. Mãi đến lúc hoàng hôn buông xuống, Hứa sư thúc mới cho tan học. Sở Dụ xoa bóp bả vai đã cứng đờ, xuống tầng hai đợi Lương Tình cùng trở về. Lần học này càng khiến quyết tâm bỏ trốn của nàng thêm kiên định.
Lương Tình vẫn lạnh nhạt như cũ. Nhưng trong lòng nàng ta lại vô cùng tò mò nội dung giảng dạy ở tầng bốn.
Thấy sắc mặt Sở Dụ hồng hào, nàng thuận miệng hỏi: "Thế nào, Sở sư muội? Tiết học đầu tiên có quen không?"
Sở Dụ chỉ muốn đáp:
Không quen chút nào!
Dạy cái quỷ gì vậy?
Thời gian tu luyện vốn đã ít, còn toàn dạy mấy thứ vô bổ. Đây là tu luyện sao?
Rõ ràng là thuật phòng the thì có!
Trong lòng nàng đã mắng hơn vạn lần, nhưng ngoài mặt vẫn ôn hòa đáp:
"Vâng. Hứa sư thúc rất tốt."
Lương Tình nghe vậy càng thêm nghẹn. Ai hỏi ngươi Hứa sư thúc tốt hay không? Điều nàng ta muốn biết là tầng bốn dạy cái gì!
Nhưng nàng cũng không kéo nổi mặt mũi để hỏi thẳng, chỉ có thể âm thầm cho rằng Sở Dụ không hiểu cách đối nhân xử thế.
Suốt quãng đường sau đó, hai người đều im lặng.
Thật ra Sở Dụ cũng oan.
Những gì Hứa sư thúc giảng đều vào tai trái ra tai phải. Dù có nhớ được đôi chút, nàng cũng ngại không dám nói ra.
Hai ngày cứ thế trôi qua.
Sở Dụ cũng dần thân thiết với ba vị sư tỷ ở tầng bốn.
Trong lúc trò chuyện phiếm, nàng còn vô tình nghe được không ít "tin hành lang".
Theo lời các sư tỷ...
Gần đây các nam tu song tu với họ đều có dấu hiệu lực bất tòng tâm.
Thế nhưng lòng tự trọng của nam nhân lại không cho phép họ thừa nhận, khiến các sư tỷ cũng chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.
Vì vậy, mọi người đang bàn nhau mua ít linh dược tráng dương, chẳng hạn như Hùng Đỉnh Đan, rồi lén bỏ vào rượu trước khi song tu.
Sở Dụ suýt bật cười.
Rất tốt.
Đúng là hiệu quả của Ngôn Linh.
Các sư tỷ đều bị hành đến "khổ không nói nổi", chỉ dám âm thầm oán thán vài câu, xem ra ảnh hưởng cũng chưa quá nghiêm trọng.
Đợi đến lúc tan học.
Sở Dụ cố tình đi cuối cùng rồi kéo Lô Phượng Oái lại.
"Sư tỷ, muội có chuyện muốn nhờ."
Ngoại trừ các trưởng lão đệ tử ở Ngọc Vũ Phong biết nàng không phải đệ tử chân chính, thì những người khác đều tin nàng là đồ đệ mới của Phùng Mị Vũ, bởi vậy ai cũng đối đãi với nàng rất khách khí.
Lô Phượng Oái cười đáp:
"Sư muội cứ nói."
Sở Dụ cắn nhẹ môi dưới, giả vờ ngượng ngùng. Hàng mi khẽ rũ, hai gò má ửng hồng.
"Muội nghe các sư tỷ bàn chuyện mua Hùng Đỉnh Đan...Không biết sư tỷ có thể tiện tay giúp muội mua vài cây Dạ Ma Trăm Năm được không?"
Lô Phượng Oái bật cười.
"Ta còn tưởng chuyện gì. Hóa ra là chuyện này.
Sư muội cũng có đạo lữ song tu rồi sao? Nhìn không ra nha."
Sở Dụ vội vàng nhìn quanh, ra vẻ chột dạ.
"Suỵt... sư tỷ đừng nói với người khác."
Lô Phượng Oái lập tức hiểu ý, gật đầu.
"Yên tâm. Dạ Ma chẳng có tác dụng lớn gì.
Hay là để ta mua luôn Hùng Đỉnh Đan cho ngươi."
Sở Dụ kéo góc áo, nhỏ giọng nói:
"Sư tỷ...Muội nghe nói Dạ Ma pha nước uống lâu dài sẽ có hiệu quả hơn. Còn Hùng Đỉnh Đan... chỉ dùng được nhất thời."
Lô Phượng Oái cười lớn.
"Ha ha ha! Sở sư muội đúng là biết lo cho đạo lữ. Được rồi.
Ta sẽ mua giúp muội vài cây Bách Niên Dạ Ma."
Sở Dụ liên tục cảm ơn.
Đợi Lô Phượng Oái đi xa, nàng mới chậm rãi xuống lầu.
Vì Ngọc Đỉnh Lâu không nằm trên Ngọc Vũ Phong, mỗi lần đi về nàng đều phải theo Lương Tình.
Lương Tình đã chờ sẵn ở tầng hai.
Thấy Sở Dụ xuống quá muộn, sắc mặt nàng ta có phần khó coi.
Nhưng vì đây là mệnh lệnh của sư tôn, nàng cũng chỉ đành nén bất mãn, lặng lẽ dẫn Sở Dụ trở về.
Giữa đường.
Ngọc bội truyền âm của Lương Tình bỗng sáng lên.
Nghe xong nội dung truyền âm, gương mặt thanh tú của nàng thoáng hiện ý cười, rồi lại khẽ lắc đầu, đôi mày liễu hơi chau lại.
Hợp Hoan Tông coi trọng song tu để tăng tiến tu vi.
Không những tốc độ tu luyện nhanh hơn, mà còn có tác dụng dưỡng nhan mỹ dung.
Chỉ là gần đây, đạo lữ song tu của Lương Tình lại có phần lực bất tòng tâm.
Người vừa truyền âm chính là hắn.
Hắn hẹn nàng tối nay gặp nhau ở Tê Hà Phong.
Tê Hà Phong là thánh địa song tu nổi tiếng của Hợp Hoan Tông.
Ven hồ trên núi dựng hơn trăm lều nhỏ, mỗi lều đều có trận pháp cách âm, bởi vậy rất nhiều đệ tử đều thích hẹn hò ở đó.
Lương Tình liếc nhìn Sở Dụ.
Mấy ngày nay, sắc mặt nàng càng lúc càng hồng hào, nơi khóe mắt đuôi mày cũng dần hiện thêm vài phần phong tình.
Dù chưa từng song tu, nàng vẫn toát ra sức quyến rũ hiếm thấy.
Điều đó khiến Lương Tình không khỏi ghen ghét.
Nhưng rất nhanh, sự ghen ghét ấy đã biến thành niềm vui.
Không bao lâu nữa...
Sở Dụ sẽ còn thảm hơn cả mỹ nhân thứ mười năm xưa.
Cuối cùng cũng chỉ bị luyện hóa thành một vũng máu thịt, trở thành chất dinh dưỡng để sư tôn hoàn thành đại kế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
