Sáng sớm hôm sau, Sở Dụ thuận lợi lấy được Dạ Ma trăm năm. Dạ Ma vốn chẳng đáng bao nhiêu tiền, dù sao cũng chỉ là linh thực dùng để luyện Hùng Đỉnh Đan, nhưng thứ nàng cần lại là Dạ Ma trăm năm, vì vậy phải bỏ ra tròn ba mươi viên hạ phẩm linh thạch.
Thế là trong túi nàng chỉ còn lại vỏn vẹn năm viên hạ phẩm linh thạch.
Nghèo đến phát khóc...
Sở Dụ siết chặt mấy viên linh thạch còn chưa kịp cất nóng tay, ngắm đi ngắm lại vài lần.
Quả thật... càng nhìn càng thấy đẹp.
May mà ngoài Dạ Ma trăm năm, nàng còn lấy được Xà Sinh Quả từ Lưu sư muội phụ trách đưa bữa sáng. Trước đây ngự thiện phòng từng dùng Xà Sinh Quả nấu canh cho nàng, lần này nàng cố ý dặn Lưu sư muội mang quả tươi, không ngờ đối phương thật sự đem đến cho nàng một quả.
Như vậy, ngoại trừ Hỏa Liên Quả rất dễ kiếm và một giọt máu nam tu, thứ duy nhất còn thiếu chính là Tẩy Cốt Hoa.
Tẩy Cốt Hoa là nguyên liệu chủ yếu để luyện Trúc Cơ Đan và Tẩy Tủy Đan, giá trị không hề thấp, tông môn cũng không bán cho đệ tử.
Thời gian của Sở Dụ đã không còn nhiều.
Nàng có thể cảm nhận rất rõ tầng thứ hai của 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 sắp đột phá.
Kể từ khi vượt qua tầng thứ nhất, bộ tâm pháp này như có ý thức riêng, tự động vận chuyển không ngừng. Dù nàng muốn ngăn cũng không ngăn được.
Điều kỳ lạ hơn là, trong số linh khí nàng hấp thu được, cứ mười phần thì có đến ba phần không biết biến mất đi đâu.
Sở Dụ nghi ngờ chín phần mười là bị 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 cướp mất.
Bảo sao Phùng Mị Vũ luôn thúc ép nàng mau chóng luyện thành tầng đầu tiên của bộ tâm pháp này. Chỉ sợ công pháp có vấn đề.
Tạm thời chưa có manh mối về Tẩy Cốt Hoa, còn Hỏa Liên Quả thì nàng chỉ cần xin Điền sư muội một cây là được. Trong linh điền trồng không ít Hỏa Liên Quả, sinh trưởng cực kỳ tươi tốt.
Về phần một giọt máu nam tu...
Nam nhân duy nhất nàng có thể tiếp xúc gần, cũng chỉ có Hoành Thiên Thịnh.
May là từ lúc nhập môn đến nay, quan hệ giữa nàng và Hoành Thiên Thịnh vẫn duy trì ở mức không gần không xa.
Trong mắt hắn, nàng vẫn luôn là một tiểu nha đầu ngây thơ, ngoan ngoãn như thỏ trắng.
Mà Hoành Thiên Thịnh lại đặc biệt ăn mềm. Mỗi lần nói chuyện với nàng đều nhẹ giọng nhỏ nhẹ, sợ làm nàng hoảng sợ.
Vì thế, Sở Dụ thức trắng một đêm, thêu một chiếc túi thơm định tặng cho vị sư huynh trên danh nghĩa này.
Dù sao... cũng chỉ cần trộm một giọt máu của hắn mà thôi.
Sau khi từ Ngọc Đỉnh Lâu trở về, Sở Dụ tắm rửa sạch sẽ rồi thay một bộ váy trắng tinh.
Tà váy trắng ngà như cánh dành dành, bên ngoài khoác thêm lớp sa y bạc nhạt, càng tôn lên vẻ mong manh yếu đuối như cành liễu trước gió.
Nàng lấy loa truyền âm.
"Sư huynh, huynh có ở động phủ không? Có thể ghé qua chỗ muội một lát được không?"
Rất nhanh sau đó, Hoành Thiên Thịnh đã đến trước cửa phòng.
"Cốc cốc."
"Sở sư muội?"
Giọng hắn trầm thấp vang lên.
Sư phụ dường như không muốn hắn thân thiết với Sở sư muội, nhưng...Tiểu sư muội đáng yêu như vậy.
Chỉ nói vài câu chắc cũng không sao.
Sở Dụ mở cửa. Ánh mắt nàng lập tức sáng bừng lên vì vui mừng.
"A!"
Nàng khẽ reo một tiếng, thuận tay nắm lấy vạt áo Hoành Thiên Thịnh.
"Sư huynh! Huynh tới rồi!"
Trong mắt Hoành Thiên Thịnh thoáng hiện vẻ kinh diễm.
Lần trước gặp nàng, nàng vẫn chỉ là một con bé còn chưa trổ mã.
Không ngờ mới hơn một tháng, thiếu nữ trước mắt đã trở nên xinh đẹp đến vậy. Không son không phấn. Đôi mày cong như lá liễu.
Đôi mắt hạnh trong veo tựa hồ nước, linh động vô cùng.
Tựa như một tiên tử vừa bước xuống từ mây trời, không nhiễm bụi trần.
Hầu kết hắn khẽ chuyển động.
"Ực."
Hoành Thiên Thịnh vô thức nuốt nước bọt.
Hắn ho khan một tiếng, vội cúi đầu chỉnh lại vạt áo để che giấu nhịp tim đang tăng nhanh.
"Sư muội gọi ta tới... có chuyện gì sao?"
Sở Dụ đã luyện tập màn kịch này từ tối hôm qua.
Nàng bĩu môi, kéo hắn ngồi xuống ghế.
"Hừ."
"Không có chuyện thì không được gọi huynh à?"
Nói xong, nàng lấy từ túi trữ vật ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt trước mặt hắn.
Hoành Thiên Thịnh không phải thiếu niên mới lớn, từ trước tới nay cũng từng nhận không ít quà của nữ đệ tử.
Nhưng nghe giọng hờn dỗi vừa rồi của Sở Dụ, vành tai hắn vẫn nóng bừng.
Hắn sờ mũi.
"Tặng... tặng cho sư huynh?"
"Sư huynh mở ra xem đi."
Sở Dụ mỉm cười gật đầu.
Hoành Thiên Thịnh cẩn thận mở nắp hộp. Bên trong là một chiếc túi thơm nhỏ nhắn.
Trên mặt túi còn thêu hình một người tí hon, nhìn kỹ lại có vài phần giống hắn.
"Muội... muội vốn xuất thân phàm tục. Khoảng thời gian này sư huynh luôn chăm sóc muội, muội rất cảm kích. Cho nên mới tự tay thêu chiếc túi thơm này...
Hy vọng sư huynh đừng chê."
Nói xong, thiếu nữ hơi cúi đầu, hai tay xoắn xoắn góc áo, dáng vẻ vô cùng ngượng ngùng.
Trái tim Hoành Thiên Thịnh gần như tan chảy.
Mẫu thân hắn vốn là phàm nhân, vì vậy càng dễ đồng cảm với Sở Dụ. Hắn dịu dàng nói:
"Sư huynh rất thích."
Đúng lúc hắn định cầm chiếc túi lên thì...
"A."
Đầu ngón tay chợt nhói đau. Một cây kim nhỏ giấu trong mép túi đâm trúng tay hắn.
Sở Dụ đã chờ đúng khoảnh khắc này. Nàng lập tức kéo tay hắn lại.
Không chút do dự ngậm luôn đầu ngón tay bị thương vào miệng.
Khung cảnh ấy vô cùng mập mờ. Nhưng trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ.
“Chảy thêm chút máu đi... Ít thế này biết lấy gì mà cất.”
Hoành Thiên Thịnh lập tức đỏ bừng cả mặt. Hắn cảm nhận được đầu ngón tay bị đôi môi mềm mại ấm áp của thiếu nữ bao lấy.
Đôi mắt long lanh ngước lên nhìn hắn, trong đó còn tràn đầy vẻ áy náy.
"Sư... sư muội...Không cần như vậy..."
Sở Dụ nhả ngón tay hắn ra, lập tức xoay người giả vờ đi tìm thuốc.
"Muội có thuốc cầm máu. Để muội tìm..."
Nhân lúc quay lưng, nàng nhanh tay nhỏ mấy giọt máu vào chiếc bình nhỏ đã chuẩn bị sẵn.
"Xin lỗi sư huynh...Chắc tối qua muội sơ ý quên cất kim."
Vừa nói, nàng vừa cẩn thận rắc thuốc cầm máu lên vết thương.
Hoành Thiên Thịnh khẽ liếm môi. Đúng tuổi huyết khí phương cương.
Lại bị mùi hương thoang thoảng trên người Sở Dụ bao quanh.
Cả người hắn nóng bừng.
Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ.
Muốn...
Muốn song tu với sư muội.
Đúng là tác phong của đệ tử Hợp Hoan Tông. Hắn cúi đầu nhìn thiếu nữ đang chăm chú băng bó cho mình. Không nhịn được đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen mềm mại của nàng.
"Được rồi. Không chảy máu nữa."
"Không sao."
Sở Dụ ngẩng đầu.
Đôi mắt hệt như nai con.
"Đều tại muội vụng về..."
Hoành Thiên Thịnh đặt tay lên sau đầu nàng. Khẽ kéo lại gần. Gương mặt hắn nghiêng xuống. Rõ ràng là muốn hôn nàng.
Sở Dụ giật mình.
“Không phải chứ...Người Hợp Hoan Tông tiến triển nhanh vậy sao? Đây là thân thể Phùng Mị Vũ nhắm tới đấy! Huynh cũng dám hôn?”
Nàng lập tức thuận thế vùi mặt vào ngực hắn, giả vờ run rẩy.
"Sư... sư huynh..."
Hoành Thiên Thịnh hít sâu một hơi. Lồng ngực phập phồng dữ dội. Giọng nói khàn đi vài phần.
"Là... sư huynh thất lễ. Đêm đã khuya. Sư muội nghỉ ngơi sớm đi."
Nói xong, hắn cầm chiếc túi thơm trên bàn, nhìn Sở Dụ thật sâu một cái rồi xoay người rời đi, không hề ngoảnh lại.
Đợi hắn đi khuất, Sở Dụ mới ôm ngực thở phào.
"May thật..."
Trong đại điện.
Phùng Mị Vũ khẽ nhíu mày.
Công Tôn Ảnh cười trên nỗi đau của người khác.
"Nhị sư đệ đỏ mặt như vậy..."
"Chắc là ở trong phòng Sở Dụ làm chuyện gì rồi."
Trong phòng Sở Dụ có cấm chế. Chỉ cần nam tu bước vào, Phùng Mị Vũ sẽ lập tức cảm ứng được. Bởi vậy, từ trước đến nay, dù là người đưa cơm hay đệ tử cùng tu luyện với nàng cũng đều là nữ. Hôm nay Hoành Thiên Thịnh bước vào phòng nàng, cấm chế lập tức bị kích hoạt.
Trong đôi mắt phượng của Phùng Mị Vũ lóe lên một tia lạnh lẽo.
"Thôi. Ngày mai phái Thiên Thịnh ra ngoài làm nhiệm vụ. Nha đầu Sở Dụ tu luyện 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 cũng đủ lâu rồi. Đã đến lúc... thu lưới."
《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 là công pháp cấp cao.
Thế nhưng người dám tu luyện lại cực ít. Bởi vì bộ tâm pháp này sẽ không ngừng hút lấy một phần tu vi của người tu luyện để nuôi dưỡng dung mạo.
Chỉ có thiên song tu của nó mới thật sự hữu dụng. Còn thiên tâm pháp, đối với tu sĩ mà nói, chỉ là gánh nặng.
Suốt hơn một tháng qua. Nàng đã tiêu hao vô số linh tài.
Chung Tú Tuyền với linh khí đỉnh cấp. Ngọc Đỉnh Lâu với đội ngũ giảng dạy tốt nhất. Tất cả chỉ để tạo nên mỹ nhân đứng đầu bảng mỹ nhân trong lòng nàng.
Mấy ngày gần đây trong tông môn xuất hiện nội gián.
Nàng luôn có dự cảm sẽ xảy ra biến cố. Chi bằng tranh thủ luyện hóa Sở Dụ trước, biến tất cả thành của mình.
Quả nhiên, sáng hôm sau.
Sau bữa sáng, Lương Tình không dẫn nàng đến Ngọc Đỉnh Lâu nữa. Mà lạnh nhạt nói: "Sư phụ gọi muội đến đại điện."
Trong lòng Sở Dụ chợt trầm xuống.
“Không ổn.”
Đột nhiên gọi nàng đến...E rằng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Nhưng Tính Chuyển Đan vẫn chưa luyện xong. Lại còn thiếu đúng một vị thuốc. Biết làm sao bây giờ?
Trong đại điện chỉ có một mình Phùng Mị Vũ.
Mấy đệ tử khác đều không thấy đâu.
Đại điện rộng lớn trống trải, hương lan thanh nhã lượn lờ trong không khí, khiến tâm trạng Sở Dụ bình tĩnh hơn đôi chút.
"Sư phụ."
Nàng cúi người hành lễ.
Phùng Mị Vũ bước xuống bậc thềm. Nâng nhẹ cằm Sở Dụ lên. Đôi mắt phượng hẹp dài chậm rãi quan sát nàng từ trên xuống dưới.
Một lúc sau mới cong môi mỉm cười đầy hài lòng.
"Hôm nay gọi ngươi tới...Là để truyền cho ngươi tâm pháp độc môn do chính tay vi sư sáng tạo. Từ hôm nay trở đi, không được ăn bất cứ thứ gì. Chỉ dùng Tịnh Thể Đan do vi sư luyện chế. Ba ngày sau là có thể truyền công."
Nói xong, nàng ta phất tay áo. Một bình đan dược trắng ngà lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay.
Sở Dụ cố nén sóng gió trong lòng. Nàng cúi đầu đáp:
"Đa tạ sư tôn coi trọng. Đệ tử nhất định không phụ kỳ vọng."
"Ừ."
"Từ hôm nay chỉ cần ở trong phòng chuyên tâm tu luyện thiên tâm pháp của 《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》.Không cần đến Chung Tú Tuyền hay Ngọc Đỉnh Lâu nữa."
Sở Dụ lập tức hiểu. Đối phương chuẩn bị ra tay rồi.
Thứ gọi là Tịnh Thể Đan này...
Chỉ sợ là để cải tạo cơ thể nàng thành môi trường thích hợp cho tử cổ sinh trưởng.
Dù sao mục tiêu của Phùng Mị Vũ không chỉ là khuôn mặt. Mà là toàn bộ thân thể nàng.
"Mỗi ngày uống một viên. Hiệu quả gần giống Tẩy Tủy Đan. Ba ngày sau đến đại điện gặp ta."
Nói xong, Phùng Mị Vũ đưa bình đan cho nàng. Nàng ta hoàn toàn không lo Sở Dụ có thể chạy trốn.
Trở về tẩm điện.
Sắc mặt Sở Dụ trắng bệch. Nàng cắn chặt môi. Một lúc lâu sau mới chậm rãi đưa tay lau khóe mắt. Mới đến thế giới này chưa đầy hai tháng. Nhưng còn mệt mỏi hơn cả hai năm sống ở hiện đại.
Mỗi ngày.
Mỗi khắc.
Nàng đều phải sống trong nỗi thấp thỏm giữa ranh giới sinh tử.
Không được để ai phát hiện mình tu luyện chính đạo công pháp.
Không được để ai biết mình âm thầm thu thập linh thực.
Cũng không được để ai phát hiện nàng đang từng chút một vạch kế hoạch đào tẩu.
Ngay cả từng ngóc ngách trên Ngọc Vũ Phong, dù chưa từng đặt chân tới, nàng cũng đã lặng lẽ dò hỏi từ các đệ tử khác.
Chết...Thật ra không đáng sợ.
Điều đáng sợ nhất là bị người khác luyện hóa toàn bộ thân xác.
Nàng là Sở Dụ.
Dựa vào đâu để kẻ khác quyết định sinh tử của nàng?
Đúng lúc ấy. Sở Dụ bỗng khựng người. Đôi mày đang cau chặt dần giãn ra.
Kiếm tâm tầng một... thành!
Sở Dụ mở bừng mắt. Trong mắt tràn đầy kinh ngạc. Kiếm tâm vốn là thứ kiếm tu cả đời theo đuổi. Không ít kiếm tu đến chết cũng không lĩnh ngộ được.
Vậy mà nàng, một người còn chẳng phải kiếm tu, lại đột phá trước.
Hóa ra vừa rồi, khi nàng vùng vẫy giữa sống và chết, tâm cảnh vô tình phù hợp với thiên Sinh Tử của 《Thái Thượng Nguyên Hòa Tâm Kinh》, vô tình ngộ đạo.
Đúng là mèo mù vớ cá rán.
Khóe môi Sở Dụ khẽ cong lên.
Nàng hít sâu một hơi.
Rồi lấy giấy bút ra.
Không có điều kiện...Thì tự tạo điều kiện.
Thiếu một vị thuốc để luyện Tính Chuyển Đan?
Không sao. Trong tay nàng vẫn còn một viên Tẩy Tủy Đan chưa dùng. Sở dĩ nàng luôn giữ lại, chính là vì đề phòng trường hợp không tìm được Tẩy Cốt Hoa. Trong Tẩy Tủy Đan vốn đã có thành phần Tẩy Cốt Hoa. Hơn nữa còn là Tẩy Cốt Hoa ngàn năm.
Nếu đan dược có thể luyện thành...Vậy có thể luyện hóa ngược trở lại không? Đây chính là vấn đề.
Luyện đan có sáu bước.
Nếu đảo ngược toàn bộ sáu bước ấy...Liệu có thể tách riêng Tẩy Cốt Hoa ra không?
Tuy Tẩy Tủy Đan không có nhiều thành phần. Nhưng tất cả đều là linh dược thượng phẩm.
Các vị thuốc tương sinh tương khắc, âm dương điều hòa, cực kỳ ôn hòa.
Sở Dụ cầm bút viết: “Thành phẩm đan dược có thể luyện ngược, tái tạo trở về trạng thái tinh luyện.”
Ngay lập tức.
Dòng chữ trên giấy chuyển sang màu đỏ thẫm.
Sở Dụ hơi sửng sốt.
Đỏ thẫm?
Không phải màu vàng?
Nàng suy nghĩ một lát rồi viết tiếp: “Nữ thuộc âm, nam thuộc dương.”
Dòng chữ ấy cũng lập tức hóa thành màu đỏ thẫm.
Đôi mắt Sở Dụ sáng lên.
Nàng lập tức hiểu ý nghĩa của sự khác biệt này.
Chữ đỏ thẫm tượng trưng cho sự thật vốn tồn tại, chỉ là nàng xác nhận nó.
Chữ vàng lại đại diện cho quy tắc mới được Ngôn Linh thiết lập, là điều đang được cưỡng ép trở thành hiện thực.
Điều đó có nghĩa là...
Nàng thật sự có thể tách riêng Tẩy Cốt Hoa từ viên Tẩy Tủy Đan!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
