Nếu đã có thể xác định Tẩy Cốt Hoa có thể được tinh luyện riêng ra, vậy không ngại thử một lần. Dù sao nàng cũng đã bị dồn đến đường cùng, nếu ngay cả thử cũng không dám thử thì còn có thể làm gì?
Nghĩ đến đây, Sở Dụ lấy từ túi trữ vật ra một viên Dưỡng Khí Đan do tông môn phát.
Đây là đan dược hằng tháng dành cho đệ tử Luyện Khí kỳ.
Dưỡng Khí Đan chỉ là đan dược cấp thấp, cách luyện đơn giản, nguyên liệu cũng không nhiều. Công thức tuy có vài biến thể, nhưng chỉ cần hai vị linh thảo thuộc dương và một vị linh thảo thuộc âm là có thể luyện thành.
Lần này, nàng dự định thử tách riêng vị linh thảo mang thuộc tính âm trong đó. Nàng chỉ có duy nhất một viên Tẩy Tủy Đan. Nếu đem nó ra thử ngay mà thất bại, vậy thì thật sự không còn đường cứu vãn. Cho nên trước hết phải luyện tay bằng Dưỡng Khí Đan.
Đan lô vốn dùng để tăng tỷ lệ thành công và nâng cao phẩm chất đan dược. Thế nhưng ngay từ khi thiết lập quy tắc Ngôn Linh, Sở Dụ đã đặt ra giả thiết rằng chỉ cần là vật chứa thích hợp thì đều có thể luyện đan.
Vì thế...
Nàng lôi ra một chiếc nồi nhỏ.
Chiếc nồi này là nàng mặt dày xin của vị sư muội chuyên đưa cơm. Nghe nói nồi này nấu cơm đặc biệt thơm ngon. Giờ lại bị nàng dùng để luyện đan. Nghĩ đến cũng thấy hơi chột dạ.
Bước đầu tiên của quá trình tinh luyện chính là dung đan. Làm tan viên đan thành đan dịch, đồng thời phải khống chế hỏa lực thật chuẩn, nếu không rất dễ đốt hỏng, biến thành phế dịch.
Tu vi của nàng chỉ mới Luyện Khí tầng một. Đừng nói điều khiển đan lô lơ lửng, ngay cả nâng cái nồi lên cũng khó. Thế là Sở Dụ kê một chiếc giá nhỏ dưới đáy nồi, triệu hồi Thôn Thôn, để ngọn dị hỏa màu đen âm thầm bùng lên bên dưới. Ngọn lửa này không mang theo hơi nóng. Ngược lại, chỉ tỏa ra từng đợt hàn ý lạnh lẽo.
Sở Dụ vẫn có chút thấp thỏm.
“Thôn Thôn... thật sự luyện được đan sao?”
Nàng bỏ viên Dưỡng Khí Đan vào trong nồi.
Đã hoàn thành bước dung đan. Kế tiếp chính là tinh luyện. Tách riêng vị linh dược mang thuộc tính âm. Nhưng… Nàng hoàn toàn không biết phải phân biệt bằng cách nào. Sở Dụ hít sâu một hơi rồi nhắm mắt. Thần thức chậm rãi tiến vào trong đan dịch. Trong thức hải, vô số điểm sáng đủ màu hiện lên. Sau một lúc quan sát, nàng dần hiểu. Mỗi màu sắc đều đại diện cho một loại dược tính khác nhau. Nàng kiên nhẫn dùng thần thức gom từng nhóm điểm sáng cùng màu lại với nhau. Chẳng bao lâu sau. Đầu óc bắt đầu đau nhức. Thần thức cũng dần không chống đỡ nổi.
Cùng lúc đó.
Thôn Thôn cũng gần cạn năng lượng. Linh lực trong cơ thể nàng đã sắp không đủ để duy trì dị hỏa. Mắt thấy Thôn Thôn càng đổi càng nhỏ, Sở Dụ cắn răng một cái, đột nhiên nhanh trí, nàng bắt đầu vận chuyển dòng khí trong đan điền ngược chiều kim đồng hồ, dùng phương pháp tu luyện ma đạo để duy trì Thôn Thôn.
Chỉ trong chớp mắt. Đan điền lại tràn đầy linh lực. Nàng hoàn toàn không biết hành động vừa rồi nguy hiểm đến mức nào. Hai bộ công pháp, một chính, một ma, đồng thời vận chuyển trong cùng một đan điền. Chỉ cần sơ suất một chút, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì thần hồn tan vỡ.
Thôn Thôn có linh lực duy trì, rất nhanh đã tiếp tục vận chuyển, Sở Dụ nhắm mắt lại, không biết thời gian trôi qua bao lâu, mãi đến khi toàn thân bỗng nhẹ bẫng, nàng thở ra một hơi, cả người đầy mồ hôi ngã xuống mặt đất.
Mà lúc này, ánh trăng mông lung, ngà ngà phủ khắp căn phòng, vừa dịu dàng, vừa lạnh lẽo, Sở Dụ hắt xì một cái, nàng nhìn ba phần đan dịch khác màu chen chúc cạnh nhau trong nồi, cuối cùng mới nở nụ cười đầu tiên trong ngày.
Thành công! Nàng thật sự đã tinh luyện được Dưỡng Khí Đan!
Chỉ là...Mức tiêu hao này thật sự quá khủng khiếp. Ngay cả Dưỡng Khí Đan còn như vậy. Đến lúc tinh luyện Tẩy Tủy Đan, nàng thật sự không biết mình có thể chống đỡ nổi hay không. Sở Dụ lấy một viên Dưỡng Khí Đan khác bỏ vào miệng, cảm nhận được thân thể mỏi mệt đang dần dần chuyển biến tốt đẹp, đầu óc cũng thanh tỉnh hơn chút.
Nếu lúc này có Bổ Linh Đan thì tốt rồi, Bổ Linh Đan có thể bổ sung linh lực, có thể giúp nàng duy trì linh lực lưu động trong đan điền.
Đáng tiếc Phùng Mị Vũ đã “cấm cung” nàng, buộc nàng phải thành thành thật thật ở trong phòng cả ba ngày này, e rằng ngoài điện cũng có người giám thị nàng, đi ra ngoài là việc không thể thực hiện.
Nàng lấy giấy bút ra, phân tích trên giấy: Điều gì quyết định lượng linh lực của tu sĩ?
Đáp án rất nhanh hiện lên trong đầu.
Tu vi. Chính tu vi quyết định độ rộng kinh mạch. Kinh mạch càng rộng. Linh lực chứa được càng nhiều. Hiện giờ nàng mới Luyện Khí tầng một. Kinh mạch hẹp đến đáng thương. Linh lực vận chuyển tự nhiên chậm chạp
Vậy...Việc cần làm nhất lúc này chính là đột phá Luyện Khí tầng hai. Mở rộng kinh mạch.
Nhưng với tư chất ngũ linh căn của nàng. Muốn đột phá trong thời gian ngắn đâu phải chuyện dễ. Đúng lúc ấy. Sở Dụ bỗng nhớ tới. Ở sâu trong đan điền vẫn luôn có một đoàn linh khí màu vàng bị nàng bỏ mặc. Đó là thứ xuất hiện sau lần đột phá trong Chung Tú Tuyền.
Có lẽ...Đó là linh khí tinh thuần trong Chung Tú Tuyền mà nàng chưa kịp luyện hóa?
Nghĩ vậy. Nàng lập tức nhắm mắt nội thị.
Quả nhiên. Trong đan điền vẫn lơ lửng một đoàn linh khí vàng óng. To chẳng khác gì một viên Kim Đan thu nhỏ. Sở Dụ thử dùng linh lực bao lấy nó. Cẩn thận luyện hóa.
Ngay lúc ấy,《Nghê Hà Mị Cốt Phổ》 lại tự động vận chuyển. Đoàn linh khí vàng lập tức bị hút mất một phần. Như thể bị bắt nạt. Nó còn tủi thân lùi vào góc đan điền, không cho nàng chạm vào nữa.
Sở Dụ chẳng còn tâm trí để ý. Nàng chỉ cảm thấy kinh mạch đau nhức như sắp nứt toác. Linh lực trong cơ thể điên cuồng tăng vọt. Tốc độ vận chuyển đâu chỉ gấp đôi. Nàng khẽ rên một tiếng. Đến khi mở mắt ra. Trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.
Đệch...
Luyện Khí tầng ba?!
Chỉ cần đạt tới Luyện Khí tầng ba, là đã có thể học những thuật pháp cơ bản.
Sở Dụ không ngờ. Chỉ luyện hóa một phần nhỏ đoàn linh khí vàng kia mà đã trực tiếp nhảy từ tầng một lên tầng ba.
Nếu luyện hóa hết… Chẳng phải còn tăng nhanh hơn nữa sao?
Quả đúng là báu vật. Chỉ tiếc nàng vẫn chưa biết rốt cuộc đó là thứ gì.
Sau khi đột phá lên Luyện Khí tầng ba. Không chỉ cảm giác mệt mỏi biến mất sạch sẽ. Ngay cả kinh mạch cũng tràn ngập linh lực. Nghĩ đến mình chỉ còn ba ngày. Sở Dụ lập tức lấy viên Tẩy Tủy Đan trong hộp ngọc ra.
Tẩy Tủy Đan sử dụng rất nhiều linh dược. Trong đó có sáu vị chủ dược và hơn mười loại phụ dược. Tẩy Cốt Hoa chính là một trong sáu vị chủ dược ấy.
Đã có kinh nghiệm tinh luyện Dưỡng Khí Đan. Lần này nàng làm thuần thục hơn nhiều. Viên Tẩy Tủy Đan quý giá rất nhanh tan thành đan dịch.
Nhưng... Quá trình tinh luyện lại khó hơn gấp bội.
Thần thức vừa tiến vào. Vô số điểm sáng đủ màu chen chúc khắp nơi. Sở Dụ khẽ cau mày. Giá như nàng biết điểm sáng nào thuộc về Tẩy Cốt Hoa thì tốt. Đáng tiếc, chỉ sau khi hoàn toàn tách riêng từng loại đan dịch, nàng mới có thể biết chúng tương ứng với loại linh dược nào.
Không còn cách nào khác. Chỉ có thể kiên nhẫn phân loại từng chút một.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Đầu óc Sở Dụ đau nhức như bị kim đâm. Quầng thâm dưới mắt càng lúc càng đậm. Nàng dốc toàn lực duy trì Thôn Thôn. Đồng thời dùng thần thức tiếp tục tách từng phần đan dịch.
Cuối cùng...Nàng thật sự không chống đỡ nổi nữa. Sở Dụ nhìn những phần đan dịch đã được tinh luyện trước mặt. Thở dài một hơi. Chậm rãi thu hồi dị hỏa. Rồi cả người mềm nhũn ngã vật xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
