Bạch Lạc Trần là người có tính tình tốt, hắn ta ngáp một cái, vẫn còn chưa tỉnh ngủ, vậy nên liền chui vào trong lều trại của Khương gia để ngủ tiếp.
Bên trong xe ngựa, Thẩm Hoài Dung đang xử lý vết thương cho Khương Bát Đấu, đừng thấy vẻ mặt bình tĩnh của Khương Bát Đấu như vậy, nhưng chờ sau khi nhìn thấy cái nhíp nhỏ thì ông mới kêu thành tiếng. "Lão gia, Thẩm đại nhân còn chưa xuống tay.”
Văn thị nhịn không được nhỏ giọng nhắc nhở, dù thế nào cũng không thể làm mất thể diện ở trước mặt Thẩm đại nhân.
"Vậy sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)