Giờ phút này, Khương Bảo Châu đã đi đến trước xe ngựa của Thẩm Hoài Dung, cánh cửa xe ngựa đã bị đẩy ra, từ bên trong vươn ra một bàn tay kéo Khương Bảo Châu vào.
"Rầm" một tiếng, cánh xe ngựa đóng chặt, cắt đứt tầm mắt của Vệ Định Phong.
Vệ Định Phong không biết vì sao tiểu nha đầu lại đến tìm Thẩm Hoài Dung? Công tử trắng noãn ở trên chiến trường yếu ớt này, xem ra nữ lưu manh Khương Bảo Châu này có ánh mắt quá kém.
"Thẩm đại nhân, xin ngài hãy cứu phụ thân của ta."
Vừa đi vào bên trong đã ngửi thấy một mùi hương bạc hà giúp tinh thần tỉnh táo, đầu óc sảng khoái. Khương Bảo Châu đứng không vững mà ngã vào trong lòng ngực của Thẩm Hoài Dung.
Thanh Y ở bên cạnh giật giật khóe mắt, Khương tiểu thư cũng không biết chú ý chút nào, muốn ôm ấp thì cũng phải nhìn trước ngó sau chứ, đừng xem hắn ta như không khí thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)