Khương Bảo Châu vô cùng nghe lời, còn nói một cách thật lòng, dù sao hiện tại trong nhà mỗi một bước đi đều rất khó khăn, tương lai có lẽ sẽ càng thêm khó khắn. Nhưng thế thì sao chứ, chỉ cần mọi người trong nhà đi cùng nhau thì nàng không sợ cái, cũng sẽ không phải đối mặt với khó khăn một mình.
Ở phương bắc hoang dã, Khương Bảo Châu tin mình có thể dẫn dắt cả nhà hướng đến một cuộc sống khá giả và ấm no hạnh phúc.
An ủi phụ thân vài câu xong thì cũng đã đến lúc lên đường.
Trong nhà ngoài phụ thân ra thì Khương ma ma cũng bị đánh mấy roi, vết roi xanh xanh tím tím che phủ trên lưng bà ấy.
Văn thị ở trong lều trại bôi thuốc cho Khương ma ma, Khương ma ma vô cùng áy náy nói: "Phu nhân, lão nô bị lưu đày cùng người vốn dĩ nên lo chuyện cơm nước, chăm sóc cho người và lão gia hằng ngày, ai ngờ lại trở thành gánh nặng, ngược lại còn phải để người và tiểu thư chăm sóc cho lão nó nhiều hơn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


