Vô tình nghe lén được đám họ hàng đang bàn mưu tính kế muốn dồn hai mẹ con vào đường chết, mẹ bà dứt khoát quyết định cùng vú nuôi dắt theo bà bỏ trốn ngay trước khi đám người ở quê kịp kéo đến đông đủ.
Ba người phụ nữ chân yếu tay mềm dắt díu nhau giữa thời buổi loạn lạc, trong thành phố ngày nào cũng có người chết vì tranh giành quyền lực.
Sau này, nhờ cơ duyên may mắn, mẹ bà đã cứu mạng con trai duy nhất của tộc trưởng thôn Họ Hà. Thôn Họ Hà lại có địa thế khá tốt, mỗi lần quân lính kéo đến là dân làng lại lủi vào rừng sâu trú ẩn, địa hình hiểm trở nên rất an toàn, hơn nữa tộc trưởng kia cũng là người tốt bụng.
Cuối cùng, mẹ bà quyết định đổi họ cho bà, không mang họ của ông bố hờ nữa mà chuyển sang họ mẹ. Sau đó, mẹ bà cùng vú nuôi dắt theo cô con gái nhỏ giả làm dân tản cư xin nhập hộ khẩu vào thôn Họ Hà, còn người vú nuôi thì nhận là cô ruột bởi gia đình nghèo rớt mồng tơi làm gì có tiền thuê vú nuôi.
Sống ở thôn Họ Hà được vài năm, đến khoảng những năm 1920, làng lại đón một đợt dân tản cư tránh nạn đói. Mẹ bà đã bỏ tiền mua về cho bà một người chồng từ bé. Năm mười sáu tuổi, bà động phòng với người chồng nhỏ Kiều Thu Sinh, sang năm sau thì sinh ra anh con trai Kiều Hòa Bình.
Từ năm ngoái, việc mua lương thực, vải vóc, dầu ăn đều bắt buộc phải có phiếu, may sao mặt hàng trứng gà hiện giờ vẫn chưa cần dùng phiếu mua, nên cứ hễ nhà ăn hết là ông lại ra cửa hàng mua bổ sung.
Bé Gia Gia sắp tròn một tuổi, đang chuẩn bị cai sữa nên đã có thể ăn dặm. Trong các món ăn dặm thì trứng gà là phổ biến nhất, mà cô bé lại mê nhất là món trứng hấp.
Cả nhà có mỗi mình Gia Gia là cháu gái, từ ông bà nội đến bố mẹ yêu thương cô bé còn không hết, làm sao nỡ tiếc rẻ mấy món bổ dưỡng này?
Đối với nhà người ta, trứng gà là món mặn hiếm hoi chỉ tết nhất mới được nếm thử một ít, nhưng riêng nhà họ Kiều thì trứng chưa từng đứt bữa. Cứ cách một ngày là ông bà lại làm cho cháu gái một bát trứng hấp, không làm mỗi ngày chỉ vì sợ bé con ăn nhiều sẽ ngấy.
Cả ông Thu Sinh, con trai và con dâu đều là công nhân nhà máy, ban ngày phải đi làm nên không thể ở nhà trông con, trọng trách ấy hiện giờ do vợ ông gánh vác.
Vốn dĩ vợ ông cũng là công nhân làm việc ở nhà bếp tập thể của nhà máy. Nhưng ngay từ khi cháu gái chưa ra đời, bà đã kiên quyết xin nghỉ việc để ở nhà chăm cháu, nhất quyết không nỡ lòng nào gửi bé vào nhà trẻ của nhà máy.
Vợ chồng con trai cưới nhau suốt sáu năm mới mòn mỏi sinh được mụn con này, cả nhà coi như hòn ngọc trên tay. Nếu gửi vào nhà trẻ, họ cứ đứng ngồi không yên vì sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

