Ban ngày, Gia Gia ở nhà với bà nội. Bố cô Kiều Hòa Bình, mẹ cô Hà Anh Anh cùng ông nội Kiều Thu Sinh đều làm việc tại nhà máy thép lớn nhất tỉnh, thường đến khoảng năm giờ chiều mới tan ca.
Hôm nào chủ nhật thì cả nhà mới được nghỉ. Dãy nhà tập thể họ đang ở tính đến nay là năm 1956, thời điểm mà hai loại phiếu lương thực và phiếu vải mới chỉ vừa được đưa vào sử dụng chưa lâu.
Những thông tin cơ bản ấy, Gia Gia đã sớm nắm thấu nhờ lắng nghe câu chuyện phiếm hằng ngày của người lớn.
Trên tường nhà treo một chiếc đồng hồ quả lắc cỡ lớn khá cổ kính, tuy kiểu dáng già nua nhưng được cái mặt số rất to, dù đứng xa Gia Gia vẫn có thể nhìn rõ giờ giấc.
Lúc này, cô ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn đồng hồ thì thấy đã đúng năm giờ chiều.
"Còn bố mẹ... đâu ạ?" Gia Gia lại bi bô hỏi.
Gia Gia vừa dứt lời, bà Trúc Phương đã vui vẻ đáp ngay: "Hôm nay tan làm, bố mẹ con phải ghé qua thôn Họ Hà bên kia ghé thăm bà ngoại, chắc phải tối muộn mới về cơ."
Trẻ con một tuổi đang trong giai đoạn vàng học nói. Bình thường rảnh rỗi bà Trúc Phương đã thích trò chuyện với cháu, nay bé con cất tiếng hỏi, bà lại càng chẳng bao giờ qua quýt cho xong. Dù cháu nhỏ hiểu được bao nhiêu phần, bà vẫn kiên nhẫn giải thích tỉ mỉ từng chút một.
Sự dịu dàng và nhẫn nại bà dành cho cháu gái dường như chẳng bao giờ vơi cạn, và tất cả những điều đó đều do bà học được từ mẹ ruột của mình.
Năm xưa, chồng bà đi ở rể, mẹ bà chính là bà nội của các con. Vào thời của bà, con gái kết hôn từ rất sớm. Khi sinh ra Kiều Hòa Bình, bà mới mười sáu tuổi, chưa hề biết cách chăm bẵm trẻ nhỏ, toàn bộ đều do mẹ ruột và người vú nuôi chăm bẵm giúp.
Mẹ bà dành trọn sự kiên nhẫn cho đứa cháu ngoại Kiều Hòa Bình, thậm chí còn tự tay dạy cậu bé đọc chữ vỡ lòng. Cách nuôi dạy ấy hoàn toàn khác biệt với kiểu "thả rông" của những gia đình trong làng, một phần cũng bởi xuất thân đặc biệt của bà ngoại.
Mẹ bà vốn là con gái của một Tú tài. Về sau, ông bố Tú tài vướng vào thuốc phiện làm gia đạo sa sút, gia đình phải trải qua những ngày tháng thiếu thốn cay đắng. May mắn thay, từ nhỏ bà đã được đính ước với một gia đình thương gia giàu có nổi tiếng trong vùng. Sau khi kết hôn nhiều năm, họ mới sinh được một cô con gái duy nhất chính là bà Trúc Phương.
Sau này, mẹ bà không sinh thêm được con trai, mà mấy cô thiếp của cha bà cũng chẳng đẻ ra mụn con trai nào. Người cha bèn tính chuyện nhận con nuôi từ họ hàng bên nội. Nhưng chưa kịp thực hiện thì tai họa ập đến: ông bị trúng đạn trong một cuộc đấu súng trên phố, lúc khiêng về nhà thì đã trút hơi thở cuối cùng.
Đám người họ hàng ở quê vốn chẳng phải tay vừa, trong khi mẹ bà chỉ có mỗi cô con gái duy nhất, lại không có bà con thân thích nào khác chống lưng. Nếu cứ tiếp tục ở lại, chắc chắn hai mẹ con sẽ bị đám người tham lam ấy nuốt chửng toàn bộ tài sản.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)