Đến khi cháu gái chào đời, ngay từ phút đầu tiên đã khác hẳn lũ trẻ nhà người ta: làn da hồng hào mỏng manh, càng lớn lại càng trổ mã xinh đẹp. Nước da trắng hồng mịn màng nhìn chỉ muốn cắn cho một cái, đường nét trên mặt sắc sảo vô cùng: đôi mắt tròn xoe, sống mũi cao thẳng, nơi khóe mắt còn điểm một nốt ruồi duyên nho nhỏ.
Tuy mới một tuổi, mặt mũi còn phúng phính nét trẻ thơ chưa rõ phom dáng, nhưng bà Trúc Phương dám khẳng định cháu gái lớn lên chắc chắn sẽ giống mẹ sở hữu gương mặt v Line trái xoan, trở thành một mỹ nhân vạn người mê là điều chắc chắn.
Vốn dĩ bà Trúc Phương đã ưng cô con dâu đẹp người đẹp nết, nay lại đẻ cho bà đứa cháu gái như tiên đồng, bà lại càng coi con dâu chẳng khác nào con gái ruột mà chiều chuộng.
Chồng, con dâu cho đến cháu gái, ai nấy đều sở hữu nhan sắc ưng mắt vô cùng. Bà Trúc Phương cảm thấy ngày tháng trôi qua ngày càng có hương có vị, mỗi ngày ở nhà trông cháu lại càng thêm vui vẻ, say mê.
Được bà nội bế trọn trong lòng, nghe những lời khen có cánh ấy, Kiều Gia Gia ngượng đến đỏ cả mặt.
Dựa vào lượng kiến thức từ kiếp trước, cô biết rõ những năm tháng này vô cùng gian khổ, nhưng Gia Gia chẳng hề sợ hãi! Điều cô sợ nhất là phải trơ trọi một mình không người thân thích. Cuộc sống lạnh lẽo ấy cô đã nếm trải hơn hai mươi năm ở kiếp trước, và tuyệt đối không bao giờ muốn lặp lại nữa!
Có được gia đình ấm áp hằng mơ ước. Thứ tưởng chừng chỉ tồn tại trong tưởng tượng cô sẵn sàng từ bỏ cuộc sống hiện đại tiện nghi của thế kỷ 21 mà không chút tiếc nuối. Lúc này, dù có cho cô cơ hội quay về, cô cũng dứt khoát từ chối.
Đối với một đứa trẻ mồ côi, chẳng có gì đắt giá và ma mị hơn tình yêu thương của người thân ruột thịt.
Những nhung lụa giàu sang kiếp trước cô đều đã nếm qua. Tuy là trẻ mồ côi nhưng nhờ sự nỗ lực, cô liên tục học vượt cấp, thi đậu vào đại học hàng đầu Trung Quốc chuyên ngành Tài chính, sau đó tiếp tục hoàn thành chương trình Thạc sĩ, Tiến sĩ tại trường đại học danh tiếng nước ngoài. Sau khi tốt nghiệp, cô nắm bắt thời cơ, chỉ sau vài năm đã đạt mức lương hàng triệu tệ mỗi năm.
Là kẻ độc thân mồ côi "một mình ăn no cả nhà không đói", dẫu công việc áp lực nhưng cô chưa từng ngược đãi bản thân, xài tiền không tiếc tay để tự thưởng cho mình. Cuộc đời ấy coi như đã hưởng trọn vẹn, thế nên dẫu xuyên không về đây mất đi điều kiện sống xa hoa, cô cũng chẳng thấy có gì phải tiếc nuối.
Bây giờ, cô đang học cách làm một đứa trẻ thực sự, để cảm nhận trọn vẹn tình thân gia đình, thứ mà trước đây cô chưa từng chạm tới.
Tuổi thơ kiếp trước ra sao cô đã chẳng còn nhớ rõ, nhưng tuổi thơ ở kiếp này, cô nhất định sẽ cảm nhận và trải qua một cách trọn vẹn nhất, bên cạnh ông bà và cha mẹ.
Nghĩ đến đây, lòng cô lại rộn ràng niềm vui. Có được một gia đình như thế này, cô thực sự vô cùng hạnh phúc. Họ hoàn toàn giống hệt với hình mẫu gia đình mà cô từng khao khát trong ký ức!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

