Nhà trẻ của công xưởng thì đông đúc, mà lũ trẻ lại quá nhỏ. Những bé lớn tầm ba bốn tuổi thì đã chuyển sang trường mầm non, còn ở nhà trẻ đa phần là bé một hai tuổi, thậm chí có bé mới vài tháng tuổi, chưa thể tự lo cho bản thân nên các cô bảo mẫu phải tốn rất nhiều công sức.
Nhân lực ở đó lại ít, khó mà chăm sóc chu đáo từng đứa một, chắc chắn chẳng thể tỉ mỉ như người nhà tự tay chăm bẵm. Cảnh tượng một phòng đầy tiếng trẻ con gào khóc là chuyện như cơm bữa, bảo mẫu dỗ không kịp nên đành mặc kệ cho chúng khóc mệt rồi tự nín.
Chính vì lẽ đó, ngay từ lúc cháu chưa lọt lòng, bà Trúc Phương đã thẳng thừng tuyên bố: Sau khi đứa trẻ chào đời, tuyệt đối không gửi nhà trẻ mà để tự tay bà trông nom tại nhà.
Bà Trúc Phương từ nhỏ đã từng sống những ngày tháng nhung lụa, được mấy người vú nuôi và hầu gái vây quanh chăm sóc cực kỳ cẩn thận. Đến khi sinh con trai Kiều Hòa Bình, trong nhà cũng tới bốn người lớn xúm vào chăm bẵm. Dù lúc ấy sống ở vùng quê nghèo thiếu thốn nhưng đứa trẻ vẫn được nuôi dưỡng rất kỹ càng.
Bây giờ tới lượt cháu gái, lại là một bé gái xinh xắn, làm sao bà Trúc Phương lỡ lòng nào nuôi dạy qua loa cho xong?
Hơn nữa, bà Trúc Phương tự thấy mình chưa già, việc ở nhà ẵm bồng cháu gái vẫn còn thừa sức.
Thời buổi này, công nhân vào nhà máy phải làm học việc ba năm mới được cất nhắc lên công nhân chính thức, rồi sau đó mới nâng bậc dần dần. Nếu bây giờ xin nghỉ việc, sau này muốn xin vào lại phải làm lại từ đầu.
Ông từng tính đến phương án về quê thuê một người họ hàng ra phụ giúp, mỗi tháng trả tiền công đàng hoàng. Hiện tại cả nhà bốn người lớn đều là công nhân, tổng thu nhập mỗi tháng hơn hai trăm đồng, thừa sức chi trả khoản tiền thuê người.
Thế nhưng tính trước bước không qua, chẳng ai ngờ bé Gia Gia lại ngoan ngoãn lạ thường. Cô bé chẳng mấy khi quấy khóc đêm, chẳng phiền hà người lớn chút nào, so với bố nó ngày xưa thì dễ nuôi hơn gấp bội. Cộng thêm việc vợ ông nhất quyết đòi tự tay chăm cháu chứ không chịu thuê người ngoài, ông Kiều Thu Sinh mới đành từ bỏ ý định.
Tuy vậy, cả nhà đều rất tinh ý và hiểu chuyện. Dù việc trông cháu có nhẹ nhàng đến đâu, họ chưa từng đùn đẩy hết trách nhiệm lên vai người làm bà như bà Trúc Phương.
Trước đây tan sở, mọi người có thể la cà dạo phố rồi mới về nhà. Nhưng từ ngày có cháu, trong lòng ai nấy đều nóng như lửa đốt, làm xong việc là cắm đầu cắm cổ chạy xộc về nhà.
Lúc này, nghĩ đến cảnh vợ và cháu gái đang đợi cơm ở nhà, bước chân ông Kiều Thu Sinh lại càng thêm vội vã. Vợ ở nhà trông cháu đã vất vả lắm rồi, việc nấu nướng đương nhiên không để bà phải đụng tay, phần lớn cơm nước đều do ông cùng con trai con dâu xách từ bếp ăn nhà máy về.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

