Nhà họ Hồ thảm như vậy, nhưng người sống cùng một tòa nhà lại chẳng mấy ai đồng tình. Dù sao cũng làm cùng một nhà máy, lại làm hàng xóm với nhau bao nhiêu năm, ai mà chẳng biết nhà họ Hồ là hạng người thế nào? Đầu tiên vì sính lễ mà tùy tiện tìm người gả hai cô con gái đi, sau đó lại vì muốn sinh con trai mà bòn tiền của con gái, đến mức con rể từng tìm tới tận nhà làm ầm lên, suýt nữa ly hôn với con gái họ. Danh tiếng nhà họ Hồ đã mất sạch từ lâu.
Hơn nữa, những người hàng xóm trong khu tập thể từng bị ông ta vay tiền mà không trả, ngày thường vì nể mặt nên không tiện nói gì, nhưng lúc này tuyệt đối chẳng ai nói tốt cho nhà họ Hồ. Ai nấy đều cảm thấy nhà họ Hồ đáng đời, thậm chí còn âm thầm mừng vì có thể nhân lúc những người bên ngoài chặn cửa đòi nợ mà đòi lại luôn tiền của mình!
Tóm lại, lúc này chỉ có nhà họ Hồ là mây sầu giăng kín, những nhà khác chẳng ai quan tâm họ gặp phải chuyện gì.
Một chủ nhiệm phân xưởng trong nhà máy tên Khổng Hưng Vượng cũng sống trong tòa nhà này.
Ông ta đương nhiên chẳng có chút đồng tình nào với nhà họ Hồ, nhưng lại có khúc mắc với nhà họ Kiều. Hồi phân nhà, nếu không có Kiều Thu Sinh thì căn nhà ba phòng ngủ một phòng khách kia đã được chia cho ông ta. Vì chuyện này, ông ta vẫn luôn ôm lòng oán hận nhà họ Kiều.
Hôm nay lúc chứng kiến màn này, Khổng Hưng Vượng vốn còn định vin vào chuyện Kiều Hòa Bình vét sạch cà chua trong mảnh đất nhà họ Hồ để kiếm cớ gây chuyện, trách Kiều Hòa Bình không hiểu chuyện, hàng xóm láng giềng mà tính toán chi li đến thế.
Nhưng nhìn mấy người khác cùng Kiều Hòa Bình xuống đất, dùng bao tải mang cà chua đi, ông ta mới dẹp bỏ ý định ban đầu. Ông ta chẳng việc gì phải vì thằng nhóc nhà họ Kiều mà đắc tội với những người hàng xóm khác.
Kiều Hòa Bình đương nhiên không biết chủ nhiệm Khổng vốn còn có suy nghĩ như vậy. Anh vẫn đang bận chuẩn bị sinh nhật một tuổi cho con gái. Hôm đó là Chủ nhật, bọn họ cũng không phải tới nhà máy làm việc, vừa hay có thể ở nhà tổ chức sinh nhật cho con.
Nhà họ Kiều chẳng có họ hàng gì, cả Kiều Thu Sinh lẫn Kiều Trúc Phương đều không có. Vì thế lần này cũng giống như tiệc đầy tháng, chỉ mời vài người bạn và đồng nghiệp thân thiết, cùng người bên nhà họ Hà. Bọn họ tự nấu ăn đãi khách ở nhà, một bàn là vừa đủ ngồi.
Hôm kia Kiều Hòa Bình và Hà Anh Anh tới thôn Hà cũng là để báo chuyện này. Tuy không biết bố mẹ Hà, với tư cách ông bà ngoại, có thời gian tới hay không, nhưng dù thế nào thì chuyện nên nói vẫn phải báo một tiếng.
bố mẹ Hà biết chuyện xong đương nhiên nói chắc chắn sẽ tới. Trước đây lúc cháu ngoại gái đầy tháng, bọn họ đã tới một lần, lần này con gái và con rể đã báo sinh nhật một tuổi, đương nhiên cũng phải sang.
Đối với người nông thôn, thật ra rất ít ai vì sinh nhật của cháu ngoại gái mà đặc biệt bỏ cả một ngày việc đồng áng. Huống chi ở nông thôn cũng hiếm có nhà nào tổ chức sinh nhật một tuổi cho con gái. Tư tưởng của phần lớn mọi người vẫn khá bảo thủ, trọng nam khinh nữ rất nghiêm trọng. Phổ biến nhất cũng chỉ là người mẹ xách vài quả trứng tới thăm con gái lúc ở cữ, vì không muốn chậm trễ việc đồng áng nên ngồi một lát rồi đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)