Dù sao những người đến tận nhà đòi tiền lần này đã quyết tâm bắt Hồ Văn Quân phải cho họ một lời giải thích. Nếu không, hôm nay nhất định không ai chịu đi.
Bọn họ chẳng có chút đồng cảm nào với nhà bên cạnh.
Đừng nói bọn họ chỉ vì một chút tranh cãi mà độc ác trả đũa người ta, quá nhỏ nhen gì đó. Vay tiền thì trả tiền vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Bọn họ nói cho những người cho vay biết tình hình thật sự của nhà họ Hồ, ngược lại còn là đang làm việc tốt!
Ban đầu người ta cho vay là để cứu lúc cấp bách, tiền của ai cũng đâu phải từ trên trời rơi xuống. Nhà họ Hồ rõ ràng có khả năng trả tiền nhưng lại không chịu trả, ngược lại còn phung phí tiền vào đứa con trai bảo bối. Làm gì có đạo lý như vậy!
Nhìn cảnh bên ngoài có người chặn cửa đòi tiền, Kiều Trúc Phương vỗ trán một cái, như chợt nhớ ra chuyện gì đó, nói với con trai:
“À đúng rồi, Hòa Bình, thật ra nhà mình cũng từng cho nhà họ vay mười đồng. Lúc đó Mã Đại Hoa nói sức khỏe cô ta không tốt, không có tiền mua thuốc, mẹ mềm lòng nên cho vay. Chuyện cũng đã hai năm rồi, nếu hôm nay không xảy ra chuyện này, mẹ đã quên mất. Nếu biết sớm bọn họ là loại người như vậy, lúc đó mẹ đã không cho vay.”
Nghe vậy, Kiều Hòa Bình không thể tiếp tục đứng bên cạnh xem náo nhiệt nữa, phải đòi tiền về.
Anh cũng bước lên, cười nói xen vào:
“Ôi, chú Hồ, nhà cháu cũng cho chú vay mười đồng đấy nhé. Lúc trước cũng vì nể mặt hàng xóm nên mới cho vay. Tuy số tiền không tính là quá nhiều, nhưng cũng là gần nửa tháng tiền lương rồi. Chú trả tiền thì đừng quên nhà cháu đấy.”
Trước đây, vì muốn vợ sinh con trai, chú Hồ đã giày vò suốt mấy năm, đều thử qua đủ loại phương thuốc dân gian. Mã Đại Hoa cũng theo đó uống không ít loại thuốc được đồn là có thể đảm bảo sinh con trai. Những loại thuốc này lại chẳng hề rẻ, đã dám treo danh “thuốc đảm bảo sinh con trai” thì vừa nhìn đã biết là thứ chuyên chặt chém người ta.
Vì muốn sinh con trai, Mã Đại Hoa đã nghỉ việc ở nhà máy, chỉ dựa vào mức lương hơn bốn mươi đồng một tháng của chú Hồ, căn bản không đủ mua thuốc. Phía hai cô con gái cũng chẳng thể vắt thêm được bao nhiêu tiền, nên chỉ còn cách đi vay.
Những người sống ở xa bên ngoài đều đã bị chú Hồ vay tiền, nhà họ Kiều là hàng xóm sống ngay bên cạnh đương nhiên cũng không tránh khỏi.
Có điều, khi đó quan hệ giữa hai nhà vẫn còn khá ổn, ít nhất ngoài mặt chưa có nhiều khúc mắc như bây giờ. Thấy Mã Đại Hoa sức khỏe không tốt, trông có vẻ đáng thương, cộng thêm sau này còn phải làm hàng xóm với nhau nhiều năm, Kiều Trúc Phương nhất thời mềm lòng nên đã cho vay mười đồng.
Cũng xem như nhà họ Hồ may mắn. Lúc vay tiền lại gặp đúng Kiều Trúc Phương ở nhà. Trong số người nhà họ Kiều, tính tình bà xem như tốt nhất. Tuy quan hệ không thân thiết, nhưng nghe người ta gặp khó khăn thì vẫn cho vay. Nếu lúc đó Kiều Thu Sinh ở nhà, một đồng cũng đừng hòng vay được.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


