“Hồ Văn Quân, mau trả tiền! Ông nợ tôi đã một năm rồi! Lúc trước tôi tìm ông đòi tiền, ông nói nhà khó khăn, cuộc sống khốn đốn, đến tiền nuôi con trai cũng sắp không có.”
“Nhà nào chẳng có lúc khó khăn? Nhà nào chẳng có con? Vì nghe ông nói đáng thương như vậy, chúng tôi cũng không ép ông trả tiền. Kết quả thì sao? Ông nói nhà mình khó khăn, vậy mà con trai ông lại được nuôi tốt ghê! Tôi chưa từng thấy đứa trẻ nào béo đến thế. Mới một tuổi mà vóc dáng còn lớn hơn đứa con một tuổi rưỡi nhà tôi, hai cánh tay béo đến mức từng vòng từng vòng thịt.”
Con trai tôi còn chẳng nỡ cho uống sữa bột, vậy mà nhà ông thì hay rồi, cầm tiền chúng tôi cho vay, ngày ngày mua sữa bột cho con trai uống! Quần áo trẻ con phơi ngoài kia toàn là đồ mới, vải cotton nguyên chất, chẳng có lấy một bộ cũ. Đây mà là cuộc sống khó khăn ông nói à?”
“Nếu nói như vậy thì nhà tôi mới là nhà không sống nổi đây! Con trai tôi từ lúc sinh ra đến giờ còn chưa từng được mặc quần áo mới! Mau trả tiền, tôi cũng muốn mua quần áo mới cho con trai!”
Người bên cạnh cũng phụ họa:
“Đúng, trả tiền! Nhà chúng tôi sống dè sẻn từng chút, cái này không nỡ mua, cái kia cũng không nỡ mua. Ông cầm tiền vay của chúng tôi thì thứ gì cũng dám mua. Vừa rồi tôi còn thấy trong nhà ông có cả bánh quy loại cao cấp. Hừ, lát nữa tôi lấy chỗ bánh quy đó đi, trừ vào tiền nợ. Con trai tôi còn chưa biết bánh quy có vị gì đâu!”
Những người khác cùng đến đòi tiền cũng tiếp lời:
“Ông cứ nói xem bao giờ mới trả tiền đi! Ông vay tiền tôi đã hơn ba năm rồi. Nếu ông không trả, chúng tôi sẽ đi tìm xưởng trưởng. Lương một tháng của ông cũng hơn bốn mươi đồng, chúng tôi sẽ nói với xưởng trưởng, sau này mỗi lần ông lĩnh lương thì trích trước ba mươi đồng trả cho chúng tôi, còn lại hơn mười đồng cũng đủ cho ba người nhà ông sống rồi. Đừng có nói chúng tôi ép ông đến mức không sống nổi!”
Miệng thì nói cuộc sống khó khăn, kết quả người đi vay tiền mình lại sống còn tốt hơn mình, chẳng mấy ai chịu nổi sự chênh lệch này!
Nếu cuộc sống nhà họ Hồ thực sự khó khăn thì cũng thôi. Bọn họ không phải những người nhẫn tâm, nhà nào chẳng có lúc thực sự không sống nổi, không có tiền trả nợ. Đến lúc đó biết đâu chính họ cũng gặp phải chuyện tương tự.
Nhưng mấu chốt là tình hình nhà họ Hồ hoàn toàn chẳng liên quan gì đến hai chữ “khó khăn”.
Con trai ông ta được nuôi tốt như vậy, ăn mặc sử dụng chẳng thiếu thứ gì, thế mà gọi là cuộc sống không dễ dàng sao?
Đúng là nói nhảm!
Nhưng sau khi nửa tin nửa ngờ đến tận nhà, mọi nghi ngờ ban đầu đều biến thành cơn giận. Nhà họ Hồ hoàn toàn không đáng thương như Hồ Văn Quân nói. Hai vợ chồng bọn họ rõ ràng có tiền nhưng cố tình không trả!
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)