“Em không quên, nhưng em cũng không định đi nữa.” Ngu Duyệt biết tình cảnh hiện tại của nguyên chủ không được tốt. Trong mười năm đặc biệt này, tất cả thanh niên đến tuổi, một khi tốt nghiệp mà không có việc làm thì đều phải xuống nông thôn.
Nguyên chủ đang đứng trước tình cảnh như vậy. Trớ trêu thay, năm nay hầu như các nhà máy ở Giang Thành đều không tuyển người. May mà cha mẹ nguyên chủ thương con gái, sau khi nhận ra năm nay tìm việc khó khăn, hai người liền tính chuyện mua một suất công việc cho cô. Vất vả lắm đến tháng trước mới dò hỏi được một người muốn bán việc, vậy mà đến phút chót lại bị người ta phá hỏng.
Đúng lúc Du Đông Minh bọn họ đang rầu rĩ, chủ nhiệm phụ nữ của Xưởng Máy Hồng Kỳ đã tìm đến, có ý định sắp xếp một buổi xem mắt cho nguyên chủ và Thẩm Xác.
Cho con gái xuống nông thôn hay để con gái lấy chồng?
Ngu Mỹ Vân và mọi người chẳng cần suy nghĩ đã chọn vế sau. Đặc biệt, đối tượng xem mắt Thẩm Xác này còn là một người quá đỗi được săn đón. Năm nay anh mới hai mươi bốn tuổi mà đã là kỹ sư của Xưởng Máy Hồng Kỳ, vừa có năng lực, ngoại hình lại đẹp trai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)