“Được.” Du Giang không từ chối, nhận lấy rổ khoai tây rồi đi đến trước vòi nước rửa và gọt vỏ.
Bà Dương đang rửa rau thấy vậy, không nhịn được nói: “Du Giang, cậu nói xem, cậu cao to vạm vỡ như cột sắt thế kia mà sao tính tình lại mềm mỏng quá vậy? Thằng Lưu Dương kia giỏi nhất là được đằng chân lân đằng đầu. Cậu không từ chối nó, sau này nó nhất định sẽ nhờ cậu giúp hết chuyện này đến chuyện khác.”
Du Giang chẳng kịp để ý đến rổ khoai tây, đứng dậy vội vàng đi ra ngoài. Người trong bếp phía sau cũng chẳng còn tâm trí làm việc, ai nấy đều nhìn Tiểu Phương hỏi: “Tiểu Phương, em gái Du Giang trông thế nào? Có phải cậu ta lại khoác lác không?”
Tại sao lại nói “lại” ư?
Lý do rất đơn giản. Du Giang từng luôn miệng nói em trai mình từ nhỏ đã trắng trẻo mềm mại. Khi ấy mọi người đều tin, mãi đến hai hôm trước, họ nhìn thấy Du Hà đen nhẻm như cục than, cả đám đều: “...???”
Hay thật, thời buổi này còn có người mù màu đen trắng sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)