Ngu Duyệt không cách nào giải thích, chỉ đành chuyển chủ đề: “Em còn chưa nói sao lại ở đây.”
“Đi cùng chị xem mắt chứ sao.” Du Hà nói đầy lý lẽ, “Không biết người ở quê lần này lại giở trò gì mà bố mẹ lại chịu về đúng lúc này. Nhưng không sao, chẳng phải còn có em đây à? Chị ba, em đi xem mắt cùng chị.”
“Vốn dĩ anh hai cũng muốn xin nghỉ hai tiếng để đi cùng chị, nhưng em nghĩ chị ba đến nhà hàng quốc doanh của anh hai xem mắt còn thấy ngại, nếu anh hai thật sự đi cùng thì chẳng phải chị càng ngại hơn sao? Cho nên sáng nay em đã giúp chị từ chối anh hai rồi.”
Lúc này Ngu Duyệt mới biết tại sao trong sách nguyên chủ lại bỏ lỡ lá thư của cậu bé nam chính triệt để đến vậy. Không chỉ vì nguyên chủ đi xem mắt, mẹ nguyên chủ vốn phải ở nhà cũng theo chồng về quê, mà ngay cả em trai nguyên chủ vốn phải tan học về nhà cũng không về.
Nhưng nghĩ kỹ lại, Ngu Duyệt lại cảm thấy Du Hà làm vậy cũng nằm trong dự liệu. Bởi vì nguyên chủ sức khỏe không tốt, nên không chỉ mẹ ruột, cha dượng và anh trai cùng mẹ khác cha, mà ngay cả cậu em trai nhỏ nhất, sau khi hiểu chuyện cũng biết chăm sóc người chị lớn hơn mình nhưng sức khỏe lại kém hơn mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)