Thật lòng mà nói, Ngu Duyệt cũng không ngờ mình đánh người lại đau đến thế.
Nếu là trước khi xuyên sách, Ngu Duyệt chẳng hề nghi ngờ thực lực của mình. Dù sao trước khi luyện tán thủ, cô đã có thể dựa vào sức mạnh trời sinh của mình để áp giải một tên buôn người trưởng thành đến đồn công an, huống chi sau khi luyện tán thủ và trở thành một vận động viên tán thủ chuyên nghiệp.
Nhưng sau khi xuyên sách, Ngu Duyệt không dám quá tự tin vào bản thân. Dù nguyên chủ và cô cùng tên cùng họ, nhưng tố chất cơ thể của hai người lại hoàn toàn khác nhau.
Nguyên chủ là trẻ sinh non, từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, lớn lên cũng yếu ớt đến mức gió thổi là ngã. Lúc Ngu Duyệt vừa xuyên tới, phản ứng đầu tiên của cô chính là cảm thấy cơ thể này thật sự quá yếu.
Cho nên lúc vừa ra tay, không chỉ Tôn Thiên Tứ mà ngay cả bản thân Ngu Duyệt cũng bị sức lực lớn của mình dọa cho giật mình.
Cô cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, thầm nghĩ, chẳng lẽ sức mạnh trời sinh của kiếp trước cũng theo cô xuyên tới đây rồi?
Nếu thật sự là vậy, Ngu Duyệt nghĩ đây đúng là niềm vui bất ngờ. Dù sao Trung Quốc những năm bảy mươi tuy đã không còn đánh trận nữa, nhưng nếu không có chút bản lĩnh phòng thân thì đi xa nhà cũng là một chuyện khá nguy hiểm.
……
Kỳ thi đại học năm 1973 vẫn chưa được khôi phục, cho nên dù thân phận hiện tại của Ngu Duyệt là một học sinh cấp ba sắp tốt nghiệp, cô vẫn rất dễ xin nghỉ với giáo viên.
Khi ấy Ngu Trạch ở lại Giang Thành năm ngày. Vì kỳ nghỉ có hạn nên dù anh muốn để mẹ và em gái gặp con trai mình, anh cũng không thể kịp trở về quê đón con đến Giang Thành.
Nhưng anh đã nói rõ, đợi sau khi về quê đón con trai đến đơn vị, anh sẽ gọi điện cho họ, đồng thời gửi cho họ ảnh chụp chung của hai cha con.
Đáng tiếc, Ngu Trạch chưa kịp đón con trai thì trên đường trở về quê đã bất ngờ nhận được mệnh lệnh khẩn cấp đi làm nhiệm vụ. Sau khi anh đi, gia đình nguyên chủ cũng không thể liên lạc với anh nữa.
Không chỉ không liên lạc được với Ngu Trạch mà ngay cả con trai anh cũng không liên lạc được.
Bởi vì khi ấy Ngu Trạch chỉ để lại cho gia đình nguyên chủ địa chỉ và số điện thoại của đơn vị, không để lại địa chỉ ở quê. Vì vậy, nếu Ngu Duyệt muốn lên đường đến Nam Đàm tìm cậu bé nam chính, cô nhất định phải nhận được thư cầu cứu của cậu trước. Nếu không, cô không thể đưa ra lý do để thuyết phục người nhà nguyên chủ đồng ý cho mình đến Nam Đàm.
Nghĩ đến đây, Ngu Duyệt bước nhanh hơn. Nhưng không ngờ vừa ra khỏi cổng trường, cô đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang “treo” trên cây.
Cô đi đến dưới gốc cây trước cổng trường, ngẩng đầu hỏi: “Du Hà? Sao em lại ở đây?”
Ngu Mỹ Vân đã tái hôn từ mười bốn năm trước. Người tái hôn với bà tên là Du Đông Minh. Khi ấy, một người mang theo cô con gái ba tuổi, một người mang theo cậu con trai sáu tuổi. Sau khi hai người lập gia đình mới, họ sinh thêm một cậu con trai, chính là cậu nhóc đen nhẻm Du Hà đang nằm bò trên cây móc tổ chim lúc này.
Du Hà nghe vậy, cúi đầu nhìn xuống: “Chị ba, sao chị ra nhanh vậy?”
Sau khi sắp xếp lại tổ chim của người ta cho ngay ngắn, cậu nhanh nhẹn trèo xuống khỏi cây, rồi quay đầu nhìn cổng trường vẫn đóng kín: “Em còn tưởng mình mải móc tổ chim quá nên không nghe thấy tiếng chuông tan học.”
“Chưa tan học, chị xin nghỉ trước với giáo viên rồi.”
Trên khuôn mặt đen nhẻm của Du Hà lập tức hiện lên một vẻ đầy ẩn ý: “Còn bảo chị không sốt ruột nữa. Chị ba, còn chưa đến giờ xem mắt mà chị đã xin nghỉ trước rồi?”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)