Sau khi khơi dậy sự cảnh giác của Du Giang, Du Hà lại chạy đến chỗ Ngu Duyệt đang thu dọn hành lý, nói: “Chị Ba cũng vậy. Ra ngoài chị nhớ làm gì cũng phải đi sát anh Hai, tuyệt đối đừng đi một mình. Nếu thật sự gặp bọn buôn người thì chị tiêu đời đấy. Đánh thì đánh không lại, chạy cũng chạy không thoát.”
“Em cứ ở nhà tự chăm sóc mình cho tốt là được, bớt lo chuyện của chị với anh Hai đi.” Ngu Duyệt thầm nghĩ, cô đâu phải cô gái yếu đuối õng ẹo nào. Bây giờ cô có thừa sức lực và thủ đoạn.
Nếu không phải còn phải để ý đến Du Giang và Du Hà, một mình Ngu Duyệt cũng có thể lên đường đến Nam Đàm.
“Em cũng muốn lắm chứ.” Du Hà tỏ vẻ, nếu không phải anh Hai và chị Ba, một người nhìn được mà không dùng được, một người vừa không nhìn được vừa không dùng được, thì cậu có cần phải lo lắng cho họ nhiều như vậy không?
Đúng là sầu chết đi được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)