Cửa phòng bị gõ ba tiếng, không nặng không nhẹ, nhịp điệu đều đặn, vậy mà khiến toàn thân Kiều Oanh cứng đờ.
Sầm Uẩn Ngọc đứng thẳng người, độ cong nơi khóe môi vẫn không đổi. Hắn chỉ đưa tay phủi phủi tay áo, như thể trên đó có nếp nhăn vốn chẳng tồn tại, rồi ôn hòa nói:
“Mời vào.”
Cửa theo tiếng mở ra.
Bên ngoài đứng ba người, chính là thiếu nữ y tu, vị âm tu tựa trích tiên đang gảy đàn, cùng tiểu hòa thượng quái lực vừa khống chế tình hình dưới lầu lúc nãy.
Lục Ngưng Hương đi đầu bước vào phòng, ánh mắt dừng trên hai người một thoáng, rõ ràng ngẩn ra.
Hai người họ vẫn chưa có y phục để thay, trên người còn mặc nguyên hỷ phục tối qua.
Sầm Uẩn Ngọc dùng dây buộc tóc thành một chiếc đuôi ngựa cao, trông vừa gọn gàng vừa sáng sủa.
Còn Kiều Oanh thì chẳng biết búi tóc cổ đại. Sau khi tháo hết những món trang sức cầu kỳ cùng chiếc ngân quan nặng trĩu xuống, nàng dứt khoát học theo hắn, lấy một sợi dây đỏ tùy tiện buộc mái tóc dài lại.
Mấy lọn tóc rơi bên má, phối với bộ giá y đỏ thẫm, ngược lại càng khiến nàng có thêm vài phần yếu đuối đáng thương.
Kiều Oanh thầm nghĩ:
Chẳng phải vừa thành thân sao, còn là minh hôn nữa.
Sầm Uẩn Ngọc cười mỉm tiếp lời:
“Không dám giấu mấy vị, hai người chúng ta hôm qua mới thành hôn, hỷ phục còn chưa kịp thay.”
“Hôm qua thành thân, sao lại ở khách điếm?”
Tiêu Dịch Thủy chậm rãi bước tới, một thân bạch y phong lưu phóng khoáng.
Trên gương mặt tuấn tú hiện lên vẻ nghi hoặc:
“Ta nhớ hai người. Tối qua lúc hai vị vào ở, ta đang uống rượu dưới đại sảnh. Bộ dạng này quả thật khiến người ta gặp một lần khó quên.”
Sầm Uẩn Ngọc gật đầu:
“Đúng vậy.”
Ánh mắt Tiêu Dịch Thủy lướt qua người hắn: “Ta thấy các hạ khí độ bất phàm, chẳng lẽ là tu sĩ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
