Đợi đến khi Kiều Oanh đi tới trước mặt Sầm Uẩn Ngọc, dưới lầu đã loạn thành một đoàn.
“Vừa rồi nghe nói có người chết.” Nàng hạ thấp giọng, ánh mắt chăm chú nhìn sắc mặt hắn, “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Sầm Uẩn Ngọc ôm ô đứng đó, hồng y giữa đám người hoảng loạn càng nổi bật đến lạ.
Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, hờ hững đáp:
“Nhà bếp phía sau có một đầu bếp họ Trương chết. Nghe nói lúc được phát hiện, đã chỉ còn là một cỗ thây khô.”
“Biết rõ như vậy sao?”
Đại nhân tà túy, có phải là ngài làm không?
Sầm Uẩn Ngọc đối diện với ánh mắt nàng, khẽ nhướng mày.
“A Oanh chẳng lẽ đang nghi ngờ ta?”
Thật ra Kiều Oanh cũng không chắc.
Loại tuyến truyện phụ không được viết rõ trong nguyên tác này, nàng hoàn toàn không biết gì cả.
Nhưng Sầm Uẩn Ngọc là đại phản diện số một của cả quyển sách, phàm là chuyện xấu, người đầu tiên bị nghi ngờ là hắn chẳng phải quá bình thường sao?
Trong lòng nghĩ như vậy, trên mặt nàng lại nở một nụ cười.
“Đương nhiên không phải. Ta chỉ có hơi sợ thôi.”
Nàng đưa tay túm lấy tay áo hắn, đầu ngón tay khẽ run, diễn đủ dáng vẻ hoảng sợ:
“Sầm công tử nhất định sẽ bảo vệ ta, đúng không? Hay là… chúng ta nhân lúc hỗn loạn, rời đi trước đi?”
Hung thủ có phải Sầm Uẩn Ngọc hay không, đối với Kiều Oanh mà nói thật ra chẳng quan trọng.
Quan trọng là, nếu thật sự là hắn, con châu chấu đã bị buộc chung một sợi dây như nàng chắc chắn sẽ bị liên lụy.
Còn nếu không phải hắn, ở lại nơi này cũng có khả năng bị cuốn vào phiền phức.
Nhanh chóng tránh xa mới là thượng sách.
Vô tình? Ích kỷ?
Nàng vốn là một sinh vật sống về đêm chỉ biết lợi mình như thế, chứ chẳng phải mặt trời nhỏ ngây thơ vô hại gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
