Kiều Oanh nghe vậy thì ngẩn ra:
“Thứ gì? Chàng biết hung thủ là thứ gì rồi sao?”
Khóe môi Sầm Uẩn Ngọc hơi cong lên:
“Chỉ là suy đoán thôi, vẫn chưa thể kết luận.”
Hắn nghiêng đầu nhìn nàng:
“A Oanh có suy nghĩ gì không?”
Trong lòng Kiều Oanh cười khổ.
Nàng thì có thể có suy nghĩ gì chứ?
Nàng chẳng qua chỉ là một họa sĩ thích vẽ mỹ nhân, không phải thần thám phá án, cũng chẳng phải tu sĩ tu tiên. Đối mặt với hiện trường quỷ dị này, ngoài sợ hãi thì vẫn chỉ có sợ hãi.
Dù nghĩ vậy, nàng vẫn làm theo lời hắn, đưa mắt quan sát xung quanh.
Ánh mắt lướt qua bếp lò, vại nước, những dụng cụ nhà bếp vương vãi, cuối cùng lại dừng trên thi thể khô quắt kia.
Một đầu bếp béo tốt vừa khe khẽ ngân nga, vừa cúi người múc nước từ vại.
Mặt nước lay động, phản chiếu thứ ánh sáng trắng u ám của một vật nào đó trên xà nhà.
Động tác của hắn khựng lại.
Chậm rãi ngẩng đầu…
Hình ảnh đột nhiên chuyển cảnh.
Đầu bếp trợn tròn mắt, chiếc gáo trong tay tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Hắn lảo đảo lùi về sau, thắt lưng va mạnh vào mép bếp, làm đổ một chồng bát đĩa sứ thô.
Trong tiếng đồ sứ vỡ vụn, hắn ngửa mặt ngã xuống đất, tứ chi co giật, phần da ở cổ dần dần trở nên trong suốt một cách quỷ dị…
Càng nhiều chi tiết tràn vào đầu.
Góc độ ngã xuống.
Những dấu vết sờn cũ trên cổ tay áo.
Những vụn bột mì mắc trong kẽ móng tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
