Hôm nay đến đây, việc đầu tiên là xách không biết bao nhiêu thùng nước để tưới nước, sau đó lại đi đào kênh dẫn nước, anh cũng mệt sắp c.h.ế.t rồi. Được thôi, ăn trưa đi, ăn xong thì nhanh chóng nghỉ ngơi một chút.
Lý Thái Sơn nhìn thấy anh Lâm lấy bánh trứng nướng và trứng luộc ra ăn, trông có vẻ rất thơm ngon, khiến anh ta cực kỳ thèm.
"Đi sang chỗ khác, là chị dâu cậu thương tôi mới làm cho tôi đấy." Chu Lâm lườm anh ta một cái.
Lý Thái Sơn cười nói: "Cho tôi một chút thôi, chỉ cần cho tôi nếm thử mùi vị thôi. Mẹ tôi keo kiệt quá, chỉ làm cho tôi chút bánh mì để lấp bụng, tôi sắp c.h.ế.t đói rồi."
Chu Lâm cũng cười, liếc nhìn anh ta: "Tâm địa của cậu cũng xấu xa không ít đấy."
Lý Thái Sơn lập tức nói: "Có liên quan gì đến tôi chứ? Tôi làm vậy không phải là đang giúp anh Lâm hả giận sao? Có phải anh Lâm phải rất ghét người phụ nữ họ Mã đó không?"
"Sao cậu biết?"
Lý Thái Sơn vừa ăn bánh vừa nói: "Tôi đâu phải kẻ ngốc. Anh Lâm quan tâm Vương Nhị Anh và Mã Quyên như vậy, không thể nào là thật sự vì chuyện hôn nhân cả đời của Vương Nhị Anh được. Anh còn chưa nghĩ đến tôi thì sao lại nghĩ cho cậu ta chứ?"
Chu Lâm cười rồi ném cho anh ta một miếng bánh bột ngô trứng gà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




N9 có ơn tất báo nè