Mặc dù ông đội trưởng biết con trai thứ hai của Chu Tuấn Sinh có cái miệng ngọt như bôi mật nhưng vẫn bị những lời tuy cố tình nịnh hót nhưng lại thành thật này của anh khiến cho ấm áp.
Vì vậy, nụ cười trên khuôn mặt của ông ấy cũng lộ ra. Bình thường ông ấy rất ít khi thể hiện cảm xúc như vậy.
"Mau làm việc đi. Đừng nghĩ rằng tâng bốc sẽ giúp cậu ghi nhiều điểm hơn. Nếu không làm tốt thì vẫn bị trừ điểm đấy." Ông đội trưởng lại nhanh chóng cau mặt.
"Cháu biết cháu biết. Trời nóng thế này, bác đội trưởng mau đi tìm một gốc cây nghỉ ngơi đi." Chu Lâm cười tủm tỉm.
Ông đội trưởng hừ một tiếng rồi quay lưng đi.
Lý Đại Sơn không làm việc ở đây, chỉ có Lý Đại Hải. Anh ta ra hiệu cho những người khác làm việc, còn cười hỏi Chu Lâm có muốn uống nước mơ chua mà anh ta mang theo hay không.
Cũng phải đến lúc này mọi người mới hiểu ra, vừa rồi Chu Lâm đã đứng trước lãnh đạo huyện, ca ngợi ông đội trưởng một phen.
Đặc biệt là anh đã nói những lời chân thành trong khi không biết thân phận của đối phương thì lời khen này lại càng có giá trị hơn.
Lần này, việc Chu Lâm biểu dương ông đội trưởng còn có hiệu quả tiếp theo.
Không lâu sau, huyện tổ chức hội nghị biểu dương, mà ở trong hội nghị, ông đội trưởng đã được vinh danh đặc biệt biểu dương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



