“Cuối cùng chuyện này được giải quyết như thế nào?” Bạch Minh Châu nói.
Trương Hiểu Mai nói: “Còn có thể giải quyết như thế nào nữa? Chúng ta đều phải đi làm công. Nhưng mà chắc chắn mẹ của Vương Nhị Anh sẽ không để yên như vậy đâu. Sau này chắc chắn bà ấy sẽ tiếp tục làm ầm ĩ ở bên chỗ thanh niên trí thức đó vì nhiều tiền như vậy cơ mà.”
Bạch Minh Châu khẽ cười: “Vậy Mã Quyên sẽ không có ngày nào được yên.”
Bởi vì do em họ sáng tác nên những người phụ nữ xung quanh không phải tranh giành đàn ông mà chỉ là cạnh tranh với nhau mà thôi.
Dù sao cốt truyện cũng chỉ quay xung quanh việc ghen ghét của phụ nữ, để mấy người họ suốt ngày đ.â.m c.h.é.m lẫn nhau, giống như họ hoàn toàn không có chuyện gì để làm nên cả ngày nhàn rỗi chỉ biết đi tính toán mưu kế.
Bạch Minh Châu rất bận. Cô thật sự là không có thời gian, cũng không muốn dính dáng đến chuyện này.
Nói xong chuyện xảy ra ở ruộng, lại quay lại chủ đề.
"Giờ chị cũng đang mang thai mà, sao còn mang mấy con cá này qua đây?" Bạch Minh Châu nói.
Trong chậu nước có mấy con cá, đều là loại có thể nấu canh ăn, rất bổ dưỡng, còn rất lợi sữa.
Trương Kiều Mai có hơi bất đắc dĩ nói: "Cũng không biết có phải trước đây ăn cá nhiều quá không, giờ không chịu nổi mùi đó nữa."
Từ khi mang thai, cô ấy thật sự là ngửi thấy mùi cá là không chịu nổi. Cũng chính vì ngửi thấy mùi cá muốn nôn, cộng thêm chuyện kinh nguyệt bị chậm, cô ấy mới biết mình mang thai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



