Sau khi Đâu Đâu uống xong, Đô Đô lập tức chạy ra bên ngoài, cậu bé cũng theo sau.
Khiến cho Bạch Minh Châu không thể không cảm thán, hai anh em này thật sự tràn đầy tinh lực.
Bức tranh vẽ cha Chu và mẹ Chu được Chu Lâm trân quý cầm cất đi, cậu út Cốt ngỏ ý sau khi trở về lập tức phải làm khung để cố định hai bức tranh này lại.
Hai ông bà cũng không ở lại lâu, hôm nay đã ở lại đây một ngày, ngày hôm sau lập tức trở về.
Hai anh em Đâu Đâu và Đô Đô vẫn ngồi không yên, mà Chu Lâm thì phụ trách trông hai anh em Tiểu Bác và Tiểu Viên.
Về phần Bạch Minh Châu, cô phụ trách nấu cơm viết bản thảo, mỗi ngày trôi qua đều an tĩnh và ấm áp.
Nhưng còn chưa được mấy ngày, hôm nay đã có tuyết rơi, lúc chạng vạng tuyết nhỏ bay bay rơi xuống.
Chu Lâm lập tức dẫn Đâu Đâu và Đô Đô ra ngoài xem tuyết, chuyện thứ nhất hai anh em làm chính là cho Sư Tử vào trong phòng bếp ngủ, không muốn nó bị lạnh quá mà hỏng mất!
Sau khi để Sư Tử nằm trên đống rơm rạ, còn đắp áo bông dành riêng cho nó lên, Sư Tử l.i.ế.m liếm tay nhỏ của bọn chúng.
Lúc này Đâu Đâu và Đô Đô mới ra ngoài xem tuyết với cha của bọn chúng, bọn chúng muốn đắp người tuyết: “Chúng ta đắp một người tuyết to thật là to đi, đắp ngay ở cửa!”
“Hiện tại tuyết rơi vẫn ít, chưa đắp được người tuyết, phải đợi đến khi ăn tết tuyết rơi lớn, mới có thể đắp được.” Chu Lâm cười nói.
Đâu Đâu và Đô Đô nghe vậy thì gật đầu, bọn chúng biết thời điểm ăn tết đến rất nhanh, hiện tại mọi người đều đang nói đến chuyện ăn tết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



