Mặc cũng thế, tất cả quần áo mặc trên người Đâu Đâu và Đô Đô đều là quần áo mới, một miếng vá cũng không có.
Cộng thêm đổi gà đổi trứng với người trong thôn.
Cho dù một tháng có được nhiều tiền như vậy thì có thể chi tiêu kiểu đó à? Sợ là đã tiêu đến mức không thừa bao nhiêu.
Không phải thế à, ngay cả cái nhà ngói cũng không xây nổi còn gì?
Vừa nghĩ như thế, trong lòng các bà các cô lại được an ủi không ít.
Cho nên bọn họ còn rất tử tế mà khuyên cô: “Cô có nhiều tiền nhuận bút như thế, chỉ cần hơi tiết kiệm một chút thì đã có tiền xây nhà rồi.”
“Đúng vậy, con cái cũng lớn rồi, cũng không thể vẫn luôn ở trong một cái nhà gạch mộc thế, một hai năm nay trong thôn chúng ta đã có không ít người xây nhà ngói rồi đấy.”
Thím Tôn hứ lên một cái: “Đừng có nói cái này với tôi, ba cái đồ khốn nạn kia làm gì có coi người làm mẹ như tôi ra gì, chờ tôi già rồi, không chừng còn bị khắc nghiệt đến mức nào ấy!”
Mẹ Thái Sơn lại nói đến chuyện của Lý Tiểu Lệ: “Tiểu Lệ thì thế nào? Sao lần trước còn khóc trở về.”
Trong chớp mắt, lực chú ý của thím Tôn đã bị dời đi, bắt đầu không ngừng kêu khổ, nói con gái bà ta sống không dễ, chịu bao nhiêu khó khăn linh tinh vân vân.
Bạch Minh Châu cười với mẹ của Thái Sơn, biết bà ấy có ý tốt, không phản ứng với việc thím Tôn và các thím khác nói chuyện phiếm, chỉ hỏi Trương Hiểu Mai mang thai lần này phản ứng như thế nào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Sắp bước sang thời kỳ mới rồi



