Do đã thật sự mệt mỏi, Bạch Minh Châu nhanh chóng ngủ mất, Chu Lâm cũng như thế.
Nhưng thật ra cách vách cậu út Cố và mợ út còn đang nói chuyện phiếm.
“Tiểu Lâm cũng đã về rồi, ngày mai chúng ta có cần về nhà hay không?” Cậu út Cố đẩy bình nước nóng về bên phía mợ út, nói. Tuy rằng ở trong nhà cháu ngoại thật sự là thoải mái, ăn ngon uống tốt ngủ ngon, nhưng cũng không thể cứ ở mãi như vậy được, quá chiếm lợi rồi.
“Ừm, ngày mai trở về.” Mợ út gật đầu, lại nói đến chuyện chụp ảnh.
“Vừa nghe đã biết phải phí tiền.” Cậu út Cố nghe vậy thì nói.
“Nếu thật sự không có tiền để tiêu, hai vợ chồng bọn chúng sẽ không tiêu tiền vào cái này, nhưng nếu có đủ tiền tiêu, bọn chúng lại muốn chụp, tôi cũng muốn, sao phải nói là không muốn chứ.” Mợ út nói.
Cậu út Cố nói: “Tôi thấy bây giờ bà kiêu ngạo rồi, quên hết phải có tinh thần gian khổ phấn đấu rồi hả. Cũng mới mấy năm gần đây tốt hơn, ngẫm lại ngày tháng trước kia xem?”
Cậu út Cố bất đắc dĩ, nhưng mà cũng không nói gì.
Bản lĩnh của cháu dâu đúng là không phải thứ mà bọn họ có thể so sánh được, chỉ nói đến chuyện giữa mùa hè mà làm ra được băng, nếu đặt ở thời đại trước kia, đoán chừng đều có thể làm quan ngang với chức quốc sư.
Còn cả tài hoa viết văn chương nữa, dự tính Trạng Nguyên trước kia cũng chỉ đến thế thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Thân phận cha n9 là điều bí ẩn



