Hơn nữa, cái tát đó không đau, lòng bàn tay mềm mại đập vào mặt, ngược lại khiến da mặt ngưa ngứa, cảm giác tê dại theo đầu ngón tay cô len lỏi vào tim anh ta.
Thì ra bị giống cái mình thích đánh lại kích thích đến thế!
Thấy anh ta bị đánh mà không những không nổi giận, ánh mắt còn trở nên kỳ lạ, Ôn Thư khó hiểu nhíu mày.
Hôm nay là ngày diễn ra đại hội đấu thú, mấy giống đực trẻ đều bỏ gác đi xem đấu, số người canh giữ ít đi gần một nửa.
Ôn Thư đi một vòng quanh hàng rào, cuối cùng tìm thấy một cái lỗ cao ngang hông ở góc khuất.
Cái lỗ này là do nữ chính tương lai phát hiện.
Trong bộ lạc có một nhóm giống đực lớn tuổi sống một mình. Họ không còn con cái nuôi dưỡng, cũng không thể tham gia săn bắn nên đành tự tìm cách sinh tồn. Họ đào một cái lỗ, đi câu cá ở khúc sông an toàn gần bộ lạc để chống đói.
Về sau nữ chính vì thương xót số phận họ mà đề xuất chế độ dưỡng lão, được toàn thể đế quốc thú nhân hoan nghênh.
Còn cô, bây giờ lại phải dựa vào cái lỗ này để sống.
Đúng là khác biệt giữa nữ chính và nữ phụ thật rõ ràng.
Ôn Thư cảm khái trong lòng một tiếng, chui qua lỗ ra ngoài, rồi quay lại định lấy cái nồi vẫn còn kẹt phía bên trong.
Ngón tay cô vừa chạm tới mép nồi thì trong tầm mắt bỗng xuất hiện một đôi chân dài rắn rỏi.
“Giống cái, cô một mình ra đây làm gì vậy? Không ai nói cho cô biết bên ngoài bộ lạc rất nguy hiểm sao?”
Giống đực kia hồn nhiên ngồi xổm xuống, váy da thú kéo căng trên đùi, chẳng che được gì cả.
Thấy được “ưu thế trời cho” của giống đực thú nhân, đồng tử Ôn Thư co rút, lập tức quay đi chỗ khác, nhanh chóng rút nồi ra, như thỏ bị dọa sợ mà bật dậy.
“Lại là anh!”
Nhìn rõ người trước mặt, sắc mặt Ôn Thư lập tức lạnh xuống: “Anh đang theo dõi tôi đấy à?”
Thấy vẻ không vui của cô, Ô Huyền vội xua tay, hoảng hốt giải thích: “Không phải! Tôi dọa cô rồi à? Xin lỗi, tôi không có ý làm cô sợ đâu, tôi chỉ là…”
Nói tới đây, gương mặt ngông nghênh của anh ta từ cằm đỏ lan đến tận vành tai, lắp bắp: “Tôi chỉ là… chỉ là muốn theo đuổi cô, muốn kết bạn đời với cô, mãi mãi ở bên cô!”
Ôn Thư tất nhiên hiểu mục đích của anh ta, nhưng cô cũng rất rõ ràng: “Tôi nói rồi, tôi không nhận thêm thú phu mới. Tôi cũng không thích anh, càng không thích bị người khác động tay động chân. Tốt nhất đừng bám theo tôi nữa.”
Dứt lời, cô liếc anh ta một cái cảnh cáo rồi quay lưng, đi thẳng về phía rừng rậm sâu bên trong.
Khung cảnh trước mắt giống hệt với ký ức của nguyên chủ.
Màu xanh rậm rạp trải dài trước mắt, mặt đất phủ kín những loài hoa cỏ cao hơn cả người.
Vô số cây cổ thụ cao ngất vươn thẳng lên trời, che kín ánh mặt trời, chỉ có vài tia sáng mỏng manh len qua kẽ lá, rọi xuống đất và hoa cỏ, đan thành những đốm sáng nhấp nhô.
Gió thổi qua, những chiếc lá to trên đầu phát ra tiếng xào xạc lạnh lẽo.
Ô Huyền đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt ủ rũ dõi theo bóng lưng Ôn Thư.
Có vẻ anh ta làm hỏng rồi, giống cái không thích anh ta…
Nhưng anh ta không nản lòng. Anh ta vừa nhìn đã xác định được đây là người mình muốn, sao có thể bỏ cuộc dễ dàng? Anh ta nhất định sẽ cố gắng để giống cái thấy được điểm tốt của mình!
Ánh mắt Ô Huyền dần trở nên kiên định, vội vàng đuổi theo: “Giống cái, chờ tôi với!”
Ôn Thư men theo con đường đã được mở sẵn, tay chân linh hoạt dẫm lên mấy khóm cỏ nghiêng ngả. Nghe tiếng bước chân đằng sau, cô không quay đầu lại: “Anh quay về đi, tôi sẽ không kết bạn đời với anh đâu.”
Ô Huyền làm như không nghe thấy, đón lấy cái nồi trong tay cô rồi vượt lên đi trước, khéo léo chuyển chủ đề: “Trong rừng nguy hiểm lắm, tôi đi cùng cô sẽ an toàn hơn. Cô ra đây là để tìm đồ ăn đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


