Cách nói chuyện của cô khiến Tháp Tư hơi sững người, giống cái ở thú thế trời sinh đã cao quý, trong mắt họ, việc giống đực phục vụ là chuyện đương nhiên.
Ngay cả giống đực cũng nghĩ vậy. Đây là lần đầu tiên anh ta gặp một giống cái lễ phép như thế.
Mấy giống đực xung quanh cũng nghe thấy.
“Giống cái này dịu dàng quá đi mất…”
Một thú nhân tộc thỏ tròn mắt: “Làm thú phu của cô ấy chắc hạnh phúc lắm!”
“…”
Bị chặn đường, Ôn Thư nhìn thẳng vào hắn một cái, rồi lại quét mắt qua đám giống đực phía sau. Cô từng chữ một, nói đầy rõ ràng: “Cảm ơn sự ưu ái của các anh, nhưng tôi xin nhắc lại lần cuối, tôi không có ý định nhận thêm thú phu!”
Dứt lời, cô phớt lờ ánh mắt nóng rực sau lưng, xoay người rời khỏi sân đấu.
Thương thế của Nam rất nghiêm trọng, Ôn Thư không rảnh lo việc khác, đành nhờ Tháp Tư giúp đỡ đưa anh về hang an trí.
Tiễn Tháp Tư xong, cô ngồi xuống mép giường đá, bắt đầu trị liệu cho Nam đang hôn mê.
Cô ép buộc bản thân vận dụng dị năng, ánh sáng trắng yếu ớt lan tỏa khắp hang, nhưng chỉ duy trì được vài giây rồi nhanh chóng tắt lịm.
Dù vậy, nhờ năng lượng trong người cô còn dồi dào nên hiệu quả vẫn khá khả quan.
Vết thương bên ngoài của Nam hầu như đã lành, sắc mặt cũng hồng hào lên không ít, chỉ còn phần xương ngực bị gãy, cần thêm vài lần trị liệu nữa.
“Xin lỗi.”
Ôn Thư đắp chăn lông thú cho Nam, cảm thấy có chút áy náy. Dù không phải cô cố ý, nhưng anh bị thương là vì cô, nên trước khi anh hồi phục, cô nhất định sẽ chăm sóc anh thật tốt.
“Ục…”
Chỉ trong buổi sáng mà đã trị liệu hai lần, chiếc bụng vừa được lấp đầy của Ôn Thư lại lép xẹp vì tiêu hao quá mức.
Vì vội trở về nên cái nồi đá lúc nãy vẫn còn để ở quảng trường. Nhưng cô thật sự không muốn quay lại đó lần nữa, đám giống đực quá nhiệt tình kia khiến cô không biết nên đối phó thế nào.
Hơn nữa, cô vẫn chưa hiểu hết về thế giới này, lỡ đâu xuất hiện ở nơi đông người lại gây ra chuyện gì thì khổ.
“Haizz…”
Ôn Thư chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại phải lo lắng chuyện ăn uống.
Cô thật sự rất muốn biết, mấy thú nhân sắp chết đói kia rốt cuộc sống sót bằng cách nào...
Nghĩ đến đây, mắt cô sáng lên, đột nhiên nhớ đến một chỗ!
Cô vội vã nhét cái nồi vào lòng, rồi hăm hở rời khỏi hang. Vừa bước ra khỏi cửa thì đâm sầm vào một bức tường thịt rắn chắc, suýt nữa làm rơi cả nồi trong tay.
“Ui da, ai vậy?”
Ôn Thư xoa cái trán đỏ ửng vì va đập, ngẩng đầu lên liền đối diện với một đôi mắt vàng quen thuộc, lập tức ngẩn người.
Cùng lúc đó, một cơ thể mềm mại ấm áp bất ngờ lao vào lòng, khiến Ô Huyền cũng đứng sững lại tại chỗ.
Thấy gương mặt đờ đẫn của Ôn Thư, ánh mắt anh ta trở nên lúng túng, vành tai chậm rãi đỏ bừng: “Giống cái, sao đột nhiên cô lại nhiệt tình thế này…”
Anh ta đã lặng lẽ theo cô về từ quảng trường, đứng lượn lờ ở cửa hang mãi mà không dám bước vào. Vừa lấy hết can đảm định vào trong tìm cô, ai ngờ lại bị giống cái chủ động lao vào lòng!
Hành động vốn định đưa tay đẩy ra lại đổi hướng, anh ta lặng lẽ ôm lấy eo cô: “Cô là định chấp nhận tôi rồi à?”
Nhận ra bàn tay trên eo đang lén lút sờ soạng, Ôn Thư nhíu mày, lập tức đẩy anh ta ra rồi tát thẳng một cái lên mặt.
“Anh mò cái gì đấy!”
Ở mạt thế, chuyện nữ giới bị quấy rối rất phổ biến, nhưng từ khi cô trở thành dị năng giả hàng đầu, chưa ai dám động vào cô nữa.
Cái tên báo đen này đúng là đang nhảy múa trên mìn của cô!
Ô Huyền không tránh né, lãnh nguyên một bạt tai, gương mặt phong trần ngông nghênh thoáng ngơ ngác.
Anh ta không hiểu sao giống cái lại nổi giận, nhưng ánh mắt lạnh lùng của cô nhìn anh ta như một móc câu bạc bén nhọn, nguy hiểm mà đầy mê hoặc!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


