“Thư chủ!”
Tóc dài màu nhạt của anh hơi rối, đứng bên cạnh Ôn Thư, ánh mắt dao động bất định nhìn cô: “Không cần từ chối, tôi chấp nhận quyết đấu!”
Ôn Thư nhìn anh, tay đang đỡ trán cũng sững lại, thật sự cảm thấy đau đầu rồi.
Không thể đến muộn một chút được à?
Không nghe cô nói gì, Nam rụt cổ lại đầy chột dạ, nhỏ giọng bổ sung: “Cô cứ yên tâm, dù tôi có bị đánh chết cũng sẽ không để cô mất mặt.”
Không cần phải liều mạng như vậy đâu...
Thấy Nam đứng gần Ôn Thư như thế, Ô Huyền nhìn anh bằng ánh mắt không mấy thiện cảm, đầu mày nhướng lên đầy khinh thường: “Cậu là thú phu của giống cái này?”
Nam quay đầu lại, lạnh nhạt nhìn anh ta, nhưng giọng nói vẫn mang theo chút run rẩy: “Đúng vậy, tôi nhận lời thách đấu của anh.”
Đám giống đực vốn đã chờ không nổi lập tức chen lên: “Thêm cả tôi nữa!”
“Vậy còn chờ gì nữa, bắt đầu luôn đi!”
Thấy tránh cũng không được, Ôn Thư bất đắc dĩ xoa huyệt thái dương, đặt tay lên vai Nam: “Nam…”
Cô nghiêng người, ghé sát tai anh, thì thầm bằng giọng chỉ hai người nghe được: “Đừng đánh thật, qua loa nhận thua là được. Mấy chuyện còn lại để tôi lo.”
Hơi thở ấm nóng của cô lướt qua vành tai, khiến Nam bất giác thấy ngứa ngáy kỳ lạ…
Nam cố nén cảm giác khó chịu, cụp mắt xuống, hàng mi dài che khuất đi tia u tối trong đáy mắt. Anh căn bản không tin lời giống cái kia nói.
Cứ tưởng cô thật sự đã thay đổi, ai ngờ chẳng qua chỉ là đổi một cách khác để hành hạ anh mà thôi.
Muốn anh nhận thua? Đợi đến lúc đám thú nhân ỷ mạnh hiếp yếu kia ra tay không nương, chỉ sợ sẽ chèn ép anh càng dữ!
Nhìn Nam bước vào sàn đấu, Ôn Thư thấy hàng chục giống đực cường tráng đứng phía đối diện, trong lòng bắt đầu thấp thỏm.
Ô Huyền vốn định lên đầu tiên, nhưng còn chưa kịp bước ra thì đã có một thú nhân khác từ phía sau anh ta lao vọt lên, vừa nhảy lên không trung đã hóa thú ngay lập tức: “Tôi đến trước!”
Trận đấu vừa bắt đầu, Nam đã bị dọa đến mức thân hình run rẩy, còn chưa kịp hóa thú thì đã bị một con sói lớn lao tới đè ngã xuống đất.
Thấy đối thủ yếu đến vậy, sói thú càng hăng máu, không cho Nam chút cơ hội thở nào, ngoạm thẳng vào cánh tay anh, răng sói lập tức dính máu!
Dưới cặp hàm răng đáng sợ của sói, Nam gần như không có sức phản kháng!
Sói thú hừ mũi đầy khinh miệt: “Đồ hèn nhát, nhận thua đi là vừa!”
Nam nghiến chặt mày, cố gắng vùng vẫy, cánh tay phải hóa thành đôi cánh trắng muốt, lông vũ sắc bén quất thẳng vào sói thú!
Anh ra đòn nhanh, nhưng đối thủ còn nhanh hơn. Sói thú nhảy phắt sang một bên né đòn, rồi giơ vuốt giáng mạnh xuống, đè anh ghì chặt dưới đất!
Cú đánh này hoàn toàn không kiêng nể. Nam đập ngực xuống đất, lồng ngực nhói đau, miệng phun ra một ngụm máu tươi.
Đồng tử Ôn Thư co rút, cô lập tức đứng bật dậy: “Nam!”
Nghe thấy tiếng cô, sói thú mới hơi nới lực, thu vuốt, hóa lại thành hình người. Hắn ta bước đến trước mặt cô, vỗ ngực đầy tự tin: “Giống cái, hắn yếu quá!”
Toàn thân hắn ta cơ bắp rắn chắc, để chứng minh ưu thế, còn cố tình siết cơ bụng lại, tỏ vẻ muốn phô diễn thể hình: “Chọn tôi đi! Dù là về phương diện nào, tôi cũng có thể cho cô một cuộc sống tốt hơn!”
Cô vòng qua hắn ta, nhìn thấy Nam đang nằm trên mặt đất với gương mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt, cau mày thật chặt.
Tên sói này xuống tay cũng quá tàn độc!
Cô cẩn thận đỡ Nam dậy, dùng da thú lau vết máu nơi khóe môi cho anh: “Tôi đã nói với anh là nhận thua đi mà.”
“Thư chủ, là tôi sai, tôi khiến cô mất mặt rồi.” Nam dựa vào cánh tay cô, run rẩy muốn đứng dậy.
Ôn Thư chẳng muốn nghe mấy lời nhận lỗi này, ấn anh nằm xuống lại, rồi quay đầu nhờ Tháp Tư giúp đỡ: “Làm phiền anh giúp tôi đưa Nam về nhà được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


