Kể cả sau khi kết đôi, cũng hiếm có giống cái nào vẫn tỏ ra nồng nhiệt với thú phu của mình, lại càng hiếm ai thủy chung đến mức từ chối hết các giống đực khác vì họ!
Không ai không yêu mến một giống cái chung tình. Dù cô không thể sinh con, chỉ cần số thú phu ít, thì tinh thần lực cấp hai vẫn thừa sức an ủi họ.
Đám giống đực lại càng sôi máu, từng người từng người nhảy vào sàn quyết đấu.
Ô Huyền lạnh lùng liếc qua họ một lượt, là người đầu tiên tiến lên một bước: “Giống cái, tôi muốn phát động quyết đấu sinh tử với thú phu của cô!”
Phía sau Ô Huyền, đám giống đực cũng không chịu kém cạnh, lần lượt đưa ra yêu cầu quyết đấu, ánh mắt trắng trợn như muốn xông lên xé Ôn Thư ra rồi nuốt vào bụng!
Ôn Thư theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, lưng dán chặt vào thành ghế.
Cô hoàn toàn không hiểu họ đang nói gì, nhưng chỉ cần nghe bốn chữ quyết đấu sinh tử là biết chẳng phải chuyện gì hay ho.
Thấy tình hình trong sàn đấu trở nên hỗn loạn, một giống đực trung niên tên Tháp Tư phụ trách trị an bước tới: “Giống cái, cô cần hỗ trợ không?”
Ôn Thư gật đầu, nghi hoặc hỏi: “Tại sao họ đột nhiên muốn quyết đấu với thú phu của tôi?”
Tháp Tư liếc nhìn đám giống đực đang hưng phấn, giọng ôn hòa trấn an. Vừa rồi anh ta cũng nghe được đoạn lời lẽ đầy cảm động kia: “Đừng lo, chẳng qua là bọn họ hiếm khi gặp một giống cái chung tình như cô nên nhất thời kích động thôi.”
Ôn Thư nghẹn lời, cô đã có đến hai thú phu rồi mà vẫn được gọi là chung tình?
Nhưng mà...
Lúc còn ở dưới sân khấu, cô đã lặng lẽ quan sát.
Ngoại trừ một số giống cái vừa mới trưởng thành thì hầu hết đều có ít nhất bảy tám giống đực đi theo sau, có vài người thậm chí còn vây quanh bởi mấy chục thú nhân.
So sánh như vậy, đúng là cô hiện giờ cũng tính là chung tình?
Nhưng đó không phải trọng điểm.
Cô liếc qua đám giống đực phía dưới, thử dò hỏi: “Tôi thay mặt thú phu của mình từ chối quyết đấu sinh tử.”
Đám giống đực đồng loạt sững người, bầu không khí đột nhiên rơi vào vài giây yên lặng kỳ quái, rồi sắc mặt họ trở nên u ám, biểu cảm lại ăn ý đến kỳ lạ.
Một giống đực có gương mặt thô kệch hừ lạnh: “Thú phu của giống cái Ôn Thư đều là đồ mềm yếu sao?”
Một tên đứng sát mép bệ đấu cười khẩy, quay đầu hét xuống dưới: “Thú phu của giống cái Ôn Thư, đến giờ còn chưa lên sàn, đừng nói là sợ rồi nhé?”
Nghe tiếng khiêu khích phẫn nộ của đám giống đực, Ôn Thư đoán mình đã lỡ lời, cô nghiêng đầu lại gần Tháp Tư, hạ giọng hỏi: “Tôi không thể từ chối sao?”
Tháp Tư trầm ngâm một lúc, nghĩ giống cái này vừa trưởng thành chưa lâu, không biết cũng là chuyện bình thường, bèn kiên nhẫn giải thích: “Quyết đấu giữa giống đực là chuyện bình thường. Họ có thể thua, cô cũng có quyền từ chối người chiến thắng cuối cùng…”
“Nhưng nếu từ chối quyết đấu, thì thú phu của cô sau này sẽ mãi mãi không thể ngẩng đầu trong bộ lạc. Đây là chuyện liên quan đến tôn nghiêm của giống đực.”
Ôn Thư hiểu rồi.
Vấn đề là hai thú phu trên danh nghĩa của cô, một người thì bị thương, tuyệt đối không thể lên đấu vì cô, người còn lại thì dù có đang ở đây, cũng quá yếu, tham gia quyết đấu khác gì làm bao cát?
Suy đi tính lại, cô quyết định tiếp tục phát huy năng lực diễn xuất xuất sắc của mình.
“Ừm…” Thân hình Ôn Thư lảo đảo một cái, khuỷu tay chống lên tay vịn, tay còn lại đỡ trán: “Đau đầu quá…”
Biểu cảm của đám giống đực bên dưới trở nên lo lắng, Tháp Tư cũng vội hỏi: “Giống cái, cô không sao chứ?”
Ôn Thư âm thầm liếc nhìn phản ứng phía dưới, trong mắt đám giống đực là lo lắng chân thành, không ai còn nhắc tới chuyện quyết đấu nữa. Cô đang định tiếp tục giả vờ ngất đi, thì khóe mắt bất ngờ quét qua một bóng dáng quen thuộc.
Không biết từ lúc nào, Nam đã đáp xuống mép sân đấu, đang thu lại đôi cánh trắng như tuyết, len qua đám đông chạy nhanh về phía cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


