Giữa biển thú nhân lên đến hàng ngàn người, anh ta lại lập tức bắt được ánh mắt trong suốt cuốn hút kia, khoảnh khắc tim lệch nhịp, anh ta biết đây chính là cái gọi là “yêu từ cái nhìn đầu tiên” mà cha mẹ từng nói.
Nhìn giống cái phía trước hơi trợn tròn mắt, tim anh ta lại nhảy loạn… giống cái này, đáng yêu thật.
Tai anh ta đỏ lựng, ngước nhìn đôi mắt sáng như sao của cô, trực tiếp thổ lộ: “Đúng vậy, giống cái Ôn Thư, tôi vừa nhìn đã thích cô rồi. Tôi muốn theo đuổi cô, muốn kết đôi với cô!”
Ôn Thư còn chưa kịp nhắm mắt lại!
Khóe miệng cô co giật, nếu thú nhân nào cũng "trình diễn" thế này, cô nghi ngờ mình sớm muộn cũng mọc lẹo mắt.
Thấy được động tác tránh né của cô, Ô Huyền âm thầm tháo dây cỏ bên hông, ân cần không cởi váy da thú, mà hóa thành một con báo đen bóng loáng có hình thể không hề kém cạnh giống đực kia.
Gấu đen lấy ưu thế thể hình, lập tức lao tới tấn công báo đen.
Chỉ thấy một bóng đen lướt qua! Báo đen nhanh nhẹn né khỏi đòn đánh, rồi từ mặt đất bật mạnh lên bằng cặp chân sau đầy sức bật, phóng tới ngoạm thẳng vào cổ gấu đen!
“Bịch!”
Gấu đen thậm chí chưa kịp phản ứng thì cơ thể to lớn đã bị đánh văng xuống đất.
Một cú tất thắng! Báo đen mang theo khí thế vừa nguy hiểm vừa tao nhã tiến lên vài bước, đôi mắt vàng rực rơi xuống mảnh váy da thú rách nát của gấu đen.
Anh ta giơ móng vuốt xấu xa hất nó bay đi, rồi ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn về phía Ôn Thư, rõ ràng mang dáng vẻ kiêu ngạo của kẻ chiến thắng.
Bên ngoài sàn đấu, có giống đực nhận ra anh ta: “Là Ô Huyền! Báo đen của bộ lạc Báo tuyết!”
“Không phải anh ta đã trưởng thành mấy năm rồi mà vẫn không chịu kết đôi sao?”
Những giống đực còn đang xếp hàng bắt đầu nản lòng: “Đánh thế kia thật à? Anh ta chỉ mới cấp sáu thôi hả? Giống đực kia cấp năm mà bị xử một chiêu?”
“Cậu chưa nghe danh Ô Huyền à? Anh ta nổi tiếng tàn bạo đấy! Trước kia tôi từng tận mắt thấy anh ta đánh nhau, lúc ra tay chẳng khác gì phát điên, muốn thắng là liều mạng luôn…”
Vừa nói xong, cả nhóm giống đực nhìn nhau, rồi giải tán mất phân nửa.
Ô Huyền quay đầu liếc nhóm giống đực còn lại, rồi quay sang nhìn Ôn Thư, ánh mắt không giấu được vẻ quyết tâm muốn giành bằng được.
Lại có một giống đực hóa thú bước vào sàn, Ôn Thư bắt đầu gõ ngón tay lên tay vịn ghế không ngừng, cô thật sự không hiểu nổi, mấy giống đực này sao lại chọn cô?
Bây giờ cô tương lai chưa rõ, căn bản không muốn tìm thú phu mới.
Thấy sắp đánh nhau tiếp, Ôn Thư lập tức đứng dậy, lớn tiếng ngăn lại: “Dừng hết lại! Tôi không có ý định thu nhận thú phu mới!”
Hai con dã thú đang trong thế đối đầu đồng loạt khựng lại, rồi cùng lúc hóa lại thành người.
Ô Huyền bước về phía cô vài bước, gương mặt tuấn tú mang theo chút bối rối: “Giống cái, cô nói gì cơ?”
Cuối cùng cũng gặp được một giống cái khiến mình rung động, anh ta tuyệt đối không thể để vuột mất!
Ánh mắt Ôn Thư kiên định: “Tôi không định nhận thêm thú phu mới. Hôm nay là bạn tôi ghi danh giùm.”
Cô dừng lại một nhịp, để dập tắt hoàn toàn sự hưng phấn đang lan rộng của đám giống đực, cô nói thêm: “Hơn nữa, tôi rất thích hai thú phu của mình. Sau này cũng không định thu nhận ai nữa. Chỉ cần có Nam và Mâu Tây Nhĩ bên cạnh là đủ rồi.”
Giọng cô rõ ràng, bình tĩnh, truyền đến từng tai của mọi thú nhân đang có mặt.
Đám giống đực trên sàn hút sâu một hơi lạnh, ngay cả các giống cái bên cạnh cũng không nhịn được nhìn sang, biểu cảm có chút bất ngờ.
Trong một xã hội một ít giống cái nhiều giống đực như thú thế, giống cái thường yêu đương táo bạo, cởi mở, thậm chí dễ thay lòng đổi dạ, ai đến cũng không từ chối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)