Anh ta nói đúng, tuy khu vực quanh bộ lạc hiếm khi có dị thú, nhưng không thể chắc chắn hoàn toàn không có. Có một giống đực cấp cao bên cạnh đúng là an toàn hơn.
Ôn Thư không nói anh ta nên rời đi nữa, chỉ gật đầu rồi nói thêm: “Lúc về, thức ăn chia cho anh một nửa.”
“Không cần đâu!”
Ô Huyền theo phản xạ định lắc đầu, muốn nói mọi thứ của anh ta đều thuộc về giống cái.
Nhưng khi đến miệng lại kịp nuốt xuống, chỉ hơi cong mắt, quay đầu lại nhìn cô cười, giọng thử dò xét: “Tôi vẫn đang học nấu ăn, chắc sẽ làm hỏng mất đồ ăn. Lúc về có thể đến nhà cô ăn không?”
Tuy vẻ ngoài anh ta trông có chút dữ tợn, nhưng khi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt lại dịu dàng đến mức không tưởng, còn mang theo sự cẩn trọng và tinh tế.
Ôn Thư nhìn anh ta, trong lòng thấy buồn cười.
Cô cứ tưởng tính cách giống đực đều thẳng như ruột ngựa, không ngờ mới một chốc đã học được cách nói vòng vo.
Cô cũng không khách sáo mà đáp trả: “Tôi nhớ anh tên là Ô Huyền đúng không?”
Bị hỏi đột ngột, động tác vạch cỏ của Ô Huyền khựng lại, trái tim lại bắt đầu nhảy loạn.
Tên của anh ta được giống cái gọi lên, nghe hay đến kỳ lạ!
Ôn Thư nhếch môi: “Tôi nhớ rồi. Đến lúc thức ăn xong, tôi sẽ sai người mang đến cho anh.”
Ô Huyền sững người.
Chú nai trong tim anh ta trượt chân, đâm đầu ngã chết luôn tại chỗ.
Đi thêm một đoạn nữa, không xa lắm đã nghe thấy tiếng nước róc rách vang lên trong trẻo.
Hai người men theo âm thanh ấy mà đi, cuối cùng vạch qua một bụi hoa linh lan khổng lồ, trước mắt hiện ra một con sông rộng hơn chục mét!
Mắt Ôn Thư sáng rỡ, không kìm được chạy thẳng tới đó.
Mực nước chỉ cao đến đầu gối, dòng sông chưa bị ô nhiễm trong veo thấy đáy, có thể nhìn rõ những phiến đá nhẵn bóng phía dưới và từng đàn cá đủ màu mập mạp bơi lội tung tăng.
Cuối cùng cũng không phải lo chuyện ăn uống nữa rồi!
Khóe môi Ôn Thư bất giác cong lên, lập tức phân công nhiệm vụ: “Ô Huyền, anh có thể bẻ giúp tôi vài cành cây không?”
Cô dang hai tay để ước lượng: “Dài cỡ thế này, to bằng cổ tay, tốt nhất là đầu nhọn.”
Ô Huyền nhìn ra được cô định làm gì, trong lòng muốn nhắc là cá tanh lại nhiều xương, vốn không ngon lành gì.
Nhưng đây là lần đầu tiên giống cái phân công anh ta làm việc, hơn nữa cô đang cười với anh ta, anh ta làm sao có thể từ chối được!
Ôn Thư cũng không rảnh rỗi, cô ngồi xổm xuống mép sông xem thử có cua không, nhưng khoé mắt lại bất chợt liếc thấy bóng mình in dưới nước.
Xuyên tới đây hai ngày, cuối cùng cô cũng nhìn rõ dáng vẻ hiện tại của mình.
Tóc tai bù xù, mặt mũi như bôi than, quần áo thì dính đầy bùn đất, cả người chẳng khác nào ăn xin từ khu ổ chuột chui ra!
Bảo sao mặt cứ thấy nhờn rít khó chịu, còn luôn ngửi thấy mùi ôi nhẹ nhẹ!
Cô không dám tưởng tượng nguyên chủ đã bao lâu không rửa mặt rồi.
Ôn Thư nhìn lại lần nữa, phát hiện ngay cả ngũ quan cũng không thấy rõ, chịu không nổi nữa, liền vốc nước lạnh lên rửa kỹ mặt, cổ và hai cánh tay để trần.
Nhìn mảng màu nâu lớn trôi lềnh bềnh trong nước, Ôn Thư cảm giác như mình vừa bóc được một lớp vỏ.
Làn da cuối cùng cũng được hít thở, cô rốt cuộc cũng nhìn rõ gương mặt phản chiếu trong nước.
Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn, làn da trắng mịn sạch sẽ, đôi mắt dịu dàng thanh tú, y hệt khuôn mặt ở kiếp trước của cô.
Khác biệt duy nhất chắc là cái trán và cằm nổi đầy mụn đỏ sưng tấy.
Ôn Thư dùng tay chạm nhẹ, đầu ngón tay hiện lên ánh sáng trắng mờ nhạt, chỉ một lúc sau, những nốt mụn lổn nhổn liền biến mất, da mặt lại mịn màng như cũ.
Đúng lúc đó, từ trên cây vang lên một tràng âm thanh rắc rắc do cành gãy, Ôn Thư ngẩng đầu nhìn, thấy một bóng đen nhảy phắt xuống.
Ô Huyền đáp đất bằng một tay, cầm trong tay hai cành cây đầu nhọn, gương mặt hớn hở như đang chờ được khen: “Giống cái, thế này có đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


