Phương Mặc lại nghe Tô Khanh Mộng gọi một tiếng “Mẹ”.
Ở giữa còn có rất nhiều tiếng động vụn vặt, có tiếng của Tô Khanh Mộng, cũng có tiếng của người khác, còn có cả tiếng trẻ con bi bô nói ngọng.
Rõ ràng là rất ồn ào nhưng Phương Mặc lại không cúp điện thoại, cứ như vậy vừa nghe vừa làm việc.
Một lúc lâu sau Tô Khanh Mộng mới phản ứng lại, cầm điện thoại lên alo alo hai tiếng, Phương Mặc đáp lại, cô lập tức xin lỗi: “Thật xin lỗi đàn anh nhé, vừa nãy là do em quên cúp điện thoại mất tiêu.”
“Tôi cũng quên mất.” Phương Mặc lạnh lùng trả lời.
Cô hỏi: “Đàn anh, WeChat của anh có phải là số điện thoại này không? Em thêm WeChat của anh nhé, có được không?”
Phương Mặc lập tức “Ừ” một tiếng, không lâu sau, Tô Khanh Mộng đã thêm anh vào WeChat, đồng thời gửi một câu: [Tối nay gặp nhau ở chỗ cũ nhé.]
Anh dừng lại ở câu nói này một chút, cũng không tắt WeChat đi mà trực tiếp khóa luôn màn hình điện thoại.
Quả nhiên, dưới ánh đèn đường lúc một giờ sáng, Phương Mặc vừa bước ra khỏi nhà hàng đã nhìn thấy bóng dáng cô gái quen thuộc đang đợi mình. Tim anh đập thình thịch hai tiếng, không nói rõ được là cảm giác gì nhưng lại xen lẫn một chút vui vẻ nhàn nhạt mà đã lâu rồi anh chưa từng trải qua.
Đến khu nhà tập thể, Phương Mặc đột nhiên hỏi: “Cô rất thiếu tiền sao?”
Nơi mà ban ngày mà cô ở hẳn là một cô nhi viện, Phương Mặc vốn không muốn tò mò về chuyện riêng tư của người khác, chỉ là vào lúc nửa đêm rạng sáng thế này, anh có hơi lo lắng rằng một cô gái sẽ xảy ra chuyện, khi xâm nhập vào trang web của trường để tra số điện thoại của cô thì anh vô tình nhìn thấy địa chỉ chứng minh thư của cô là ở một cô nhi viện, nghề nghiệp ghi ở mục phụ huynh thì là viện trưởng cô nhi viện.
“Đúng vậy, nếu không thì em cũng sẽ không tìm anh hợp tác rồi.” Tô Khanh Mộng vừa ngáp dài vừa nói, nghe có chút tùy tiện.
“Được.”
Tô Khanh Mộng ngáp được một nửa thì dừng lại, đột nhiên nhìn về phía Phương Mặc, vẻ buồn ngủ trên mắt biến mất ngay lập tức. Dưới ánh đèn mờ, đôi mắt đào hoa của cô sáng ngời: “Đàn anh đồng ý rồi sao?”
“Chia năm năm đi.” Phương Mặc phản công lại một chiêu, Tô Khanh Mộng rõ ràng bị anh làm cho nghẹn họng, ngây người nhìn Phương Mặc, trên khuôn mặt lạnh như băng ngàn năm của anh lại thoáng hiện một nụ cười.
Cô kinh ngạc hỏi: “Đàn anh, anh vừa cười sao?”
Phương Mặc không khỏi sửng sốt, nụ cười nhàn nhạt biến mất, lạnh nhạt nói: “Cô nhìn nhầm rồi.”
*
Kể từ khi Phương Mặc đồng ý thì Tô Khanh Mộng càng được nước lấn tới, lúc đầu chỉ là đứng gần khi đi xe buýt, xuống xe thì đi bên cạnh, buổi trưa thì cùng ăn cơm, dần dần lại tiếp xúc cơ thể nhiều thêm. Chẳng hạn như một lần lơ đãng mà nắm tay, khi Phương Mặc quay đầu nhìn Tô Khanh Mộng thì thấy cô đắc ý cười khanh khách mà bảo anh: “Những cặp đôi yêu nhau nào mà không nắm tay chứ? Chia năm năm rồi đó, tiền cũng không phải là dễ kiếm như vậy đâu, nghiêm túc một chút nhé, đàn anh.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

